12.

Theo nguyên tác gốc trong truyện, Dư Mặc Mặc vốn chỉ là nghe lỏm được chuyện nhà họ Dư đang tìm lại con gái ruột, rồi mới nảy sinh lòng tham.

Cô ta tự xăm lên sau gáy một hình bướm giả mạo vết bớt bẩm sinh, rồi m/ua chuộc bác sĩ xét nghiệm, làm giả báo cáo ADN, nhờ đó mà lừa gạt tất cả mọi người, chiếm lấy thân phận thiên kim của Dư gia.

Còn con gái ruột thực sự của ba mẹ tôi, lúc này vẫn đang ở sàn đấu boxing, dùng nắm đ.ấ.m trả n/ợ cờ b.ạ.c thay cho cha nuôi.

Dư Mặc Mặc, mới là kẻ thật sự cư/ớp lấy cuộc đời người khác.

Dù xăm hình có đẹp đến đâu, cũng không phải vết bớt tự nhiên.

Bớt là thứ trời sinh.

Còn hình xăm thì phải dặm lại liên tục mới giữ được màu sắc đậm nét.

Chỉ cần tóm được lúc cô ta đi dặm hình xăm, là có thể vạch trần được danh phận giả dối này.

13.

Trước khi thân phận của Dư Mặc Mặc bị bóc trần, chuyện cô ta thuê người phóng hỏa lại bất ngờ bị phanh phui trước.

Hóa ra, trận hỏa hoạn kỳ lạ ở phim trường hôm đó, chính là do Dư Mặc Mặc móc nối với người trong tổ đạo cụ, cố ý châm lửa muốn th/iêu c.h.ế.t tôi!

Sau khi cho tôi nghỉ dưỡng thương, đạo diễn Trương đã âm thầm điều tra vụ việc. Anh ấy không thể chấp nhận một đoàn phim chuyên nghiệp lại xảy ra lỗi nghiệp dư như "không kiểm soát được lửa".

Không ngờ, lần theo manh mối, lại lần ra được chuyện động trời.

Anh trai bên tổ đạo cụ, lần đầu làm chuyện thất đức như vậy, cho nên vừa bị hỏi đã khóc lóc khai sạch, quỳ lạy xin đạo diễn tha mạng.

Trương đạo diễn nghĩ mãi: cho dù tôi chỉ là con nuôi, thì cũng là con nuôi của nhà họ Dư. Chọc gi/ận tôi không sao, chọc gi/ận nhà họ Dư thì đúng là tự tìm đường ch*t.

Huống hồ lần này, hai người liên quan đều là con nhà họ Dư - một người là con gái ruột, một là con gái nuôi. Con ruột muốn g.i.ế.c con nuôi, ai dám tự ý quyết định?

Vì vậy Trương đạo diễn đích thân dẫn theo tổ đạo cụ đến xin lỗi, vừa vào nhà đã cúi đầu nghiêm túc: “... Là tôi quản lý không nghiêm, mới để Tiểu Khả bị thương.”

“Chuyện này quá nghiêm trọng, tôi đã yêu cầu toàn bộ đoàn giữ im lặng, không để lộ ra ngoài. Nhưng vẫn phải đến thông báo với hai vị một tiếng.”

“Hai vị xem... có cần báo cảnh sát không?”

Nghe vậy, cô ta bắt đầu r/un r/ẩy không ngừng, vội vàng ôm lấy tay mẹ, lí nhí c/ầu x/in: “Mẹ ơi, con không muốn... con không muốn đi tù!”

“Là... là tên đạo cụ kia bịa đặt vu khống con! Là... là Dư Khả tự biên tự diễn, bày ra chiêu ‘khổ nhục kế’ để cư/ớp tình thương của cha mẹ!”

Cô ta như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, chỉ tay vào mặt tôi mà gào lên: “Dư Khả! Tại sao chị lại hại tôi?!”

14.

Người suýt nữa bị th/iêu sống, là tôi.

Thế nhưng trong phòng khách lúc này, mọi lời xin lỗi, mọi lời cầu tình - đều không phải dành cho tôi.

Tất cả ánh mắt, lời nói... đều hướng về phía ông bà Dư đang ngồi trên ghế sô-pha, đợi họ quyết định.

Không ai thèm quan tâm, tôi sống hay ch*t.

Tôi bật cười, lạnh như băng.

“Đủ rồi!” Ba tôi đ/ập mạnh tách trà xuống bàn, “Thật quá nực cười! Chút chuyện nhỏ mà phải làm to đến mức này? Còn thể diện của nhà họ Dư chúng ta để đâu nữa?!”

“Dư Khả, ba thấy con càng ngày càng quá đáng, đến cả mạng sống của mình cũng có thể đem ra diễn trò h/ãm h/ại em gái, con đúng là đ/ộc á/c đến mức không tưởng!”

Tôi biết họ thiên vị. Nhưng không ngờ, thiên vị đến mức này.

Chỉ một câu của ông, đã định tội tôi là "tự đ/ốt mình để vu vạ người khác".

Lúc này nếu tôi thật sự đề nghị báo cảnh sát, e rằng người bị đưa đi, cũng chỉ có thể là tôi.

Tôi siết ch/ặt tay, giọng khàn khàn: “Ba thật sự tin... là con tự đ/ốt mình sao? Rằng con muốn th/iêu c.h.ế.t chính mình để hại em gái?”

Cả ba lẫn mẹ đều né tránh ánh mắt tôi.

Mẹ vừa vỗ lưng Dư Mặc Mặc an ủi, vừa nghiêm giọng nói với tôi: “Dư Khả, con là chị, thì phải biết nhường nhịn em. Chuyện đã xảy ra rồi, đào sâu làm gì nữa?”

15.

“Huống chi, con vốn dĩ chỉ là con nuôi. Được thay Mặc Mặc hưởng vinh hoa suốt mười mấy năm, bây giờ còn muốn đẩy nó vào tù, con không thấy quá đáng à?!” Giọng mẹ càng lúc càng to, cuối cùng gần như biến thành tiếng quát gắt gỏng.

Tôi đứng im ở giữa phòng khách, không làm gì cả, nhưng lại trở thành tâm điểm chỉ trích.

Trong mắt họ, tôi là đứa con gái đ/ộc á/c, ganh tị với em gái ruột, tìm mọi cách giành gi/ật tình thương.

Tôi thực sự không còn sức mà tranh cãi, cũng không còn nước mắt để rơi. Chỉ khẽ gật đầu: “Được thôi. Tôi không truy c/ứu nữa. Các người nói tôi làm, thì coi như tôi làm vậy.”

Không sao cả nữa rồi.

16.

Kỳ nghỉ một tuần còn chưa hết, nhưng tôi đã thu dọn hành lý từ sớm, chuẩn bị quay lại đoàn phim.

So với cái nhà này... ở lại phim trường giữa núi non heo hút còn thấy vui vẻ hơn.

Lần nữa trở về, tôi phát hiện phòng mình đã được nâng cấp từ phòng bình dân của nhà trọ, thành phòng suite hẳn hoi ở khách sạn sao địa phương.

Cửa phòng còn có hai anh vệ sĩ đứng gác nghiêm túc.

“Ô Mông sơn liền núi tiếp mây~” Điện thoại vang lên, là cuộc gọi từ anh trai.

Câu đầu tiên của anh ta là: “Anh đã sắp xếp cho em một đội vệ sĩ mới rồi. Sẽ không để chuyện cũ lặp lại nữa.”

Câu thứ hai thì như tảng đ/á giáng thẳng xuống đầu: “Vì vậy, Dư Khả, liệu cái miệng lại cho anh, không được nói linh tinh bên ngoài. Không được bôi nhọ Mặc Mặc, nghe rõ chưa?”

Nghe rõ rồi, hai tai tôi rõ hơn cả loa phóng thanh.

Chỉ mong sau này, khi anh tận mắt nhìn thấy thân phận giả mạo của Dư Mặc Mặc, vẫn còn đủ can đảm nói ra những lời “chính nghĩa” như thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10