4.

Tôi run run bắt đầu lấy rư/ợu trên bàn định uống chút rư/ợu cho bình tĩnh, vừa mới để tới bên môi đã bị một bàn tay thon dài gi/ật lấy.

Không đợi tôi kịp phản ứng, cổ tay đã bị nắm lấy, trên đường rời đi nghiêng nghiêng ngả ngả.

"Lục Minh!"

Mãi cho tới khi đi ra khỏi quán bar tôi mới rút được tay ra, cổ tay ửng đỏ một vòng có thể thấy người này dùng sức mạnh như thế nào.

"Lục Minh, chúng ta đã chia tay rồi."

Trên mặt lục Minh không có biểu cảm gì cũng không đáp lại lời nói của tôi, hắn cúi người sát vào người tôi, giọng nói trầm xuống.

"Uống rư/ợu."

"Mẹ kiếp, anh..."

Tôi còn chưa nói hết câu, hô hấp đã bị cư/ớp đi, hơi thở của Lục Minh bao quanh người tôi.

Hắn lấp kín môi tôi như là muốn ngăn chặn hết những lời nói của tôi.

Ch*t ti/ệt, giãy không ra được, Lục Minh ghì ch/ặt cổ tôi, nụ hôn rất mạnh, mùi th/uốc lá tràn ngập khoang miệng tôi.

Không biết qua bao lâu Lục Minh mới buông tôi ra.

Hắn cúi đầu giúp tôi sửa sang lại quần áo, lúc này tôi mới chú ý tới, trên khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ ủ rũ.

Trong phút chốc trái tim tôi bỗng mềm xuống, cuối cùng Lục Minh mới lên tiếng, giọng nói rất khàn.

"Về nhà đi."

Trong thời điểm như thế này tôi làm sao có thể nói được lời từ chối, tôi bị hắn kéo đi.

Về đến nhà, Lục Minh giúp tôi nấu canh giải rư/ợu, còn tri kỷ mà giúp tôi lấy nước tắm, toàn bộ quá trình đều dịu dàng tới kinh ngạc.

Chẳng lẽ Lục Minh đổi tính rồi? Thế mà cũng không nổi gi/ận tí nào.

Sự thật chứng minh, là tôi đã xem nhẹ thú tính của Lục Minh.

Tắm rửa xong tôi quấn khăn tắm đẩy cửa ra đã nhìn thấy người đàn ông ngồi bên giường.

Lúc này tôi còn chưa chắc chắn lắm, nhanh chân bỏ chạy.

Má, cửa bị khóa rồi.

Lục Minh ngoắc chìa khóa trên tay từ từ đến gần tôi, tên này không thèm giả bộ nữa, ánh mắt trắng trợn nhìn khắp cơ thể tôi.

Không đợi tôi làm ra động tác gì cổ tay đã bị Lục Minh nắm lấy ném lên giường.

Sức lực chênh lệch lớn, cả người tôi ngã lên chiếc giường mềm mại, Lục Minh chậm rãi cởi cà vạt trên áo sơ mi trói ch/ặt hai tay tôi.

"Anh.... anh, anh bình tĩnh một chút."

Tôi cuộn người bắt đầu c/ầu x/in.

Ánh mắt Lục Minh nhìn về phía tôi vô cùng nóng bỏng.

"Tạch."

Đèn bị tắt đi, căn phòng rơi vào một mảnh tối đen, Lục Minh vuốt ve khuôn mặt tôi, ghé sát vào tai tôi.

"Nhân viên phục vụ kia quả thật rất đẹp, chẳng trách em muốn chia tay với anh."

"Em..."

Không đợi tôi nói được một câu hoàn chỉnh đã bị Lục Minh nắm ch/ặt cằm, giọng nói hung á/c.

"Em đừng suy nghĩ rời khỏi anh."

Đêm đó tôi bị lăn qua lộn lại có c/ầu x/in thế nào cũng không được.

"Vẫn còn muốn trốn sao?"

"Không trốn hu hu hu hu."

"Còn muốn chia tay không?"

"Không, không..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30