KẾ HOẠCH BẺ CONG NAM THẦN

Chương 3

15/01/2026 10:48

06.

Toàn bộ diễn đàn chính thức tê liệt hoàn toàn. Tôi nhìn hai chữ "Là thật" chói mắt trên màn hình điện thoại, cảm giác như mình sắp nghẹt thở đến nơi. Thế là xong đời. Giờ thì cả thế giới đều biết Chu Hoài tôi là "bạn trai" của Cố Bắc Thần rồi.

Tôi dở khóc dở cười nhìn kẻ chủ mưu. Cố Bắc Thần lại mang vẻ mặt thản nhiên, thậm chí tâm trạng có vẻ rất tốt mà nhếch khéo môi, "Làm vậy thì Tào Yến chắc chắn sẽ càng tức gi/ận hơn."

Anh ta nói nghe có vẻ rất hợp lý, khiến tôi nhất thời chẳng biết phản bác thế nào. Vì đại kế b/áo th/ù, hy sinh chút danh dự cá nhân hình như... cũng đáng. Tôi đành tự an ủi mình như vậy.

Những ngày tiếp theo, mức độ "phối hợp" của Cố Bắc Thần càng lúc càng vượt xa sự tưởng tượng của tôi. Anh ta sẽ rầm rộ đứng dưới ký túc xá chờ tôi đi học. Ở trong căng tin, anh ta sẽ tỉ mỉ nhặt hết những cọng hành tôi không thích ăn ra. Thậm chí khi tôi ngủ gật trong giờ, anh ta còn âm thầm dùng sách che chắn tầm mắt của giáo viên cho tôi.

Sự săn sóc và dịu dàng của anh ta len lỏi vào từng ngóc ngách đời thường. Đôi khi tôi nảy sinh một ảo giác: Anh ta không hề diễn kịch. Anh ta thực sự thích tôi.

Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa nhú lên, tôi đã lập tức bóp nát nó. Tỉnh lại đi Chu Hoài! Đều là giả cả thôi! Anh ta chỉ đang giúp mày trả th/ù Tào Yến mà thôi! Tuyệt đối không được lún sâu vào!

Tôi vừa không ngừng cảnh báo bản thân, vừa không kìm lòng được mà đắm chìm vào cái ảo mộng dịu dàng mà anh ta tạo ra.

Mãi cho đến ngày hôm đó, Tào Yến cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, trực tiếp tìm đến tận cửa.

07.

Hôm ấy, tôi và Cố Bắc Thần vừa bước ra khỏi thư viện. Tào Yến đã đứng chắn ngay cửa như một pho tượng môn thần, gương mặt đen kịt đầy nộ khí.

Vừa nhìn thấy hai chúng tôi vai kề vai bước ra, mắt cậu ta đã đỏ sọc lên vì tức tối.

"Chu Hoài!" Cậu ta nghiến răng kèn kẹt, gầm lên tên tôi: "Mẹ kiếp, cậu có ý gì hả?"

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Cố Bắc Thần đã nhanh hơn một bước, kéo tôi ra sau lưng anh ta. Anh ta nhìn Tào Yến, đôi mày hơi nhíu lại, giọng điệu mang theo vẻ không hài lòng: "Tào Yến, chú ý ngôn từ của mình."

Vừa thấy Cố Bắc Thần, ngọn lửa gi/ận của Tào Yến lập tức tắt ngóm một nửa. Nhưng cậu ta vẫn không cam lòng, trừng mắt nhìn tôi: "Anh Bắc Thần, anh đừng để nó lừa! Thằng nhóc này căn bản không hề thật lòng thích anh! Cậu ta làm vậy chỉ để trả th/ù em thôi!"

Tim tôi hẫng một nhịp. Thôi xong, cậu ta định lật tẩy sự thật rồi. Tôi căng thẳng nhìn sang Cố Bắc Thần, muốn xem phản ứng của anh ta thế nào.

Thế nhưng, Cố Bắc Thần chỉ hờ hững liếc nhìn Tào Yến một cái, "Tôi biết."

Tào Yến ngây người: "Anh... anh biết?"

"Biết mà anh vẫn ở bên nó?" Tào Yến mang vẻ mặt không thể tin nổi: "Anh, anh đi/ên rồi sao?"

Cố Bắc Thần chẳng thèm để ý đến sự kinh ngạc thái quá của cậu ta. Anh quay đầu lại nhìn tôi, đôi đồng t.ử đen sẫm chứa đựng những cảm xúc mà tôi không sao hiểu thấu. Sau đó, ngay trước mặt Tào Yến, anh đan ch/ặt lấy bàn tay tôi.

Mười ngón tay kề sát, khăng khít không rời. Lòng bàn tay anh rất ấm, khô ráo và đầy sức mạnh.

"Tôi tình nguyện." Anh nói với Tào Yến.

Ba chữ đó nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại giáng một đò/n nặng nề vào trái tim tôi.

08.

Tào Yến hoàn toàn ngớ người. Cậu ta nhìn tôi, lại nhìn Cố Bắc Thần, miệng há hốc nửa ngày mà không thốt ra được chữ nào. Cuối cùng, cậu ta chỉ có thể ném lại một câu: "Hai người sẽ phải hối h/ận!" Rồi xám xịt chạy mất dạng.

Nhìn cái bóng lưng chạy trốn trối c.h.ế.t của cậu ta, trong lòng tôi không biết phải diễn tả thế nào cho hết sự sướng rơn. Cảm giác báo được đại th/ù đúng là vừa giản đơn vừa mỹ mãn.

Đang lúc đắc ý, lòng bàn tay bỗng bị ai đó bóp nhẹ một cái. Tôi sực tỉnh, chạm ngay ánh mắt chứa đầy ý cười của Cố Bắc Thần.

"Vui rồi chứ?" Anh hỏi.

Tôi gật đầu lia lịa: "Vui ạ! Chưa bao giờ em vui thế này!"

Nụ cười trên mặt anh càng đậm hơn: "Vậy thì... có phải nên cho anh chút phần thưởng không?"

Tôi ngẩn ra: "Phần thưởng? Thưởng gì cơ ạ?"

Chẳng phải chúng tôi là qu/an h/ệ hợp tác sao? Sao lại còn đòi quà cáp gì ở đây?

Cố Bắc Thần không nói gì, chỉ dùng cằm chỉ chỉ vào đôi môi mình. Ý tứ không cần nói cũng quá rõ ràng.

Mặt tôi "xoẹt" một cái đã đỏ bừng lên. Tuy hiện tại chúng tôi là "người yêu", nhưng bình thường cùng lắm cũng chỉ nắm tay, xoa đầu. Chuyện hôn môi thế này... có phải là quá xa rời kịch bản rồi không?!

"Chuyện này... không hợp lý cho lắm đúng không anh?" Tôi ấp úng: "Chúng mình là giả..."

"Suỵt!" Anh dùng một ngón tay chặn đứng bờ môi tôi, "Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ."

Anh hơi cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả lên gò má tôi: "Nếu không, sao làm cho Tào Yến tin tưởng được?"

Nhìn gương mặt điển trai ở ngay sát sạt, ngửi thấy mùi tin tức tố gỗ tuyết tùng thanh khiết trên người anh, đại n/ão tôi trống rỗng hoàn toàn. Anh nói nghe cũng có lý quá nhỉ. Vì sự nghiệp b/áo th/ù, tôi nhịn!

Tôi đ.á.n.h liều, nhắm tịt mắt lại rồi rướn người lên, nhanh như chớp mổ nhẹ một cái vào môi anh. Chỉ như chuồn chuồn đạp nước, vừa chạm đã rời. Làm xong tất cả, mặt tôi đỏ đến mức như sắp rỉ m/áu, "Thế... thế này được rồi chứ?"

Cố Bắc Thần nhìn tôi, đáy mắt xẹt qua một tia cười ý nhị khó lòng phát hiện.

"Ừm," anh trầm giọng, thanh âm hơi khàn đi: "Tạm thời đạt chuẩn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm