Mới quay lại với Sầm Dịch chưa được bao lâu.
Tôi cảm thấy dẫn anh về nhà lúc này vẫn còn hơi sớm.
Chuyện này đành tạm gác sang một bên.
Thẩm Ngọc Mẫn cũng đã chuyển vào viện dưỡng lão, nói rằng bình thường tôi rất bận rộn, bà thà ở cùng bạn bè để có người chuyện trò còn hơn.
Nhớ lại hồi mới đi làm, nhà ở xa nên tôi có thuê một căn phòng gần công ty, thường không có thời gian về nhà chăm sóc bà. Tôi từng đề nghị bỏ tiền để bà vào viện dưỡng lão, tốt cho cả cuộc sống và sức khỏe của bà.
Lúc ấy, bà m/ắng tôi, nói tôi không có lương tâm, chỉ muốn tống khứ bà đi.
Bây giờ thì bà đã thông suốt rồi, sẵn sàng đi dưỡng lão.
Tôi mỉm cười, cứ chiều theo ý bà thôi.
Hôm đó là đêm giao thừa.
Sầm Dịch có một cuộc họp đột xuất cần phải tham dự, không thể về sớm được.
Tin nhắn trong nhóm đại học bỗng nhiên sôi nổi.
Mọi người đang bàn tán về Tề Nhu, nói rằng cô ta chưa chồng mà chửa nên bố mẹ đã sớm c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với cô ta rồi, giờ cô ta đang kiện cáo cha đứa bé đòi tiền cấp dưỡng.
Lúc đó tôi đang đi m/ua đồ ăn trong siêu thị, liếc qua một cái rồi cũng không để trong lòng.
Mới về đến nhà chưa được bao lâu.
Chuông cửa reo.
Tôi nhảy chân sáo ra mở cửa, nhưng khi nhìn thấy người đến, tôi liền đảo mắt trắng dã.
"Cậu là ai."
"Chị! Em đâu có phẫu thuật thẩm mỹ, đến em trai mình mà chị cũng không nhận ra à?"
Giang Châu xót xa ôm lấy ngựk: "Chị còn nhớ không, hồi cấp hai mỗi tuần em chỉ có hai tệ tiền tiêu vặt, vậy mà vẫn chắt bóp để ngồi xe buýt suốt hai tiếng đồng hồ lên phố tìm chị chơi. Chị không ra gặp em, em đành đứng dưới lầu nhìn lên cửa sổ phòng chị học."
Đều là chuyện quá khứ rồi. Khi ấy Thẩm Ngọc Mẫn cả ngày trông chừng tôi học bài, ngay cả cuối tuần cũng không buông tha, Giang Châu cứ thế đứng dưới lầu đợi tôi làm xong đống bài tập ngoại khóa.
Có một lần bị Thẩm Ngọc Mẫn phát hiện, bà trực tiếp mở cửa sổ ch/ửi đổng m/ắng mỏ một trận.
Sau bận đó, Giang Châu sợ hãi đến mấy tuần sau mới dám mò đến nữa.
Tôi cười tiến tới đ/ập cậu ta một cái, rồi làm ra vẻ nghiêm túc: "Ngày lễ tốt đẹp thế này, không đi chơi với bạn gái đi, tìm chị làm gì, thực tập ở Dung Phương thế nào rồi."
Giang Châu cười hì hì: "Rất tốt ạ, anh rể lúc họp trông ngầu cực kỳ." Cậu ấy bê thùng các tông ở ngoài cửa vào: "Nè, quà năm mới tặng chị."
Là một chiếc máy mát xa eo.
Tôi khá thích, mừng rỡ nói: "Trưởng thành thật rồi nha."
"Tất nhiên rồi, đứa trẻ không có mẹ thì phải sớm lo toan, có lúc nào mà em lại không nghĩ đến người chị gái tuyệt vời nhất của em chứ."
Tôi khẽ gi/ật mình, thời gian trôi qua thật nhanh. Thứ tưởng chừng như là vết s/ẹo đ/au buồn cả một đời, giờ đây nhắc lại cũng chỉ như một cái mỉm cười cho qua.
Giang Châu liếc nhìn đồng hồ, chuẩn bị đi hẹn hò.
"Giang Châu."
"Lời cảm ơn thì không cần nói đâu ạ."
Tôi lắc đầu, cong môi cười: "Những chuyện ngày trước đã qua hết rồi, chúng ta phải sống cho thật tốt những tháng ngày sau này."