Xong việc, hắn ôm tôi từ phía sau.
Bàn tay xoa nhẹ lên bụng tôi.
“Còn khó chịu không?”
Tôi không muốn để ý hắn.
“Em nói xem, tôi cố gắng như vậy… có khi nào em mang th/ai rồi không?”
“Khi nào chúng ta đi đăng ký kết hôn đây? Không thể để con không có ba được.”
“Tôi thấy ngày mai đẹp lắm đấy, hợp cưới hỏi. Hay mai đi luôn nhé?”
Tôi hung hăng véo mạnh mu bàn tay hắn.
“Cưới cái gì mà cưới. Suốt ngày chỉ có mình anh nóng lòng muốn gả thôi.”
Nói xong tôi kéo chăn trùm kín đầu, bịt tai mặc kệ hắn.
Từ đó về sau, Trình Cảnh xem như chính thức ăn vạ ở nhà tôi.
Làm việc tại nhà, ăn cơm ở nhà, dùng phòng tắm của tôi, ngủ giường của tôi.
Hắn còn cực kỳ có tinh thần mạo hiểm, đặc biệt thích thử mấy món dark cuisine nghe thôi đã thấy đ/áng s/ợ.
Sau khi liên tục nhìn thấy đủ loại trái cây xào th!t kỳ quái xuất hiện trên bàn suốt một tuần, tôi trực tiếp đ/á hắn khỏi phòng bếp.
Hắn cực kỳ bất mãn.
“Chậc, em nói xem, loài người phải biết dũng cảm thử cái mới chứ.”
“Biết đâu em sẽ mở ra cánh cửa của thế giới mới thì sao?”
“Với lại nhìn nó đ/áng s/ợ lắm à? Em nhìn màu sắc này đi, nhìn độ bóng này đi, có chỗ nào thua đầu bếp năm sao?”
Tôi vừa đổ dầu vừa cho đồ ăn vào chảo.
“Vậy anh ra ngoài mà thử, đừng thử ở nhà tôi.”
Hắn lập tức ngậm miệng, xáp tới bên cạnh rồi bất ngờ hôn chụt lên má tôi một cái.
Mấy ngày nay hắn đã làm hành động này rất nhiều lần, đến mức tôi quen luôn rồi.
“Cái gì mà nhà em nhà tôi.”
“Đây là nhà chúng ta.”
“Vợ cứ bận đi, tôi dọn sạch đống trên bàn ngay đây.”
Đúng là phí nguyên liệu.
Tôi đơn giản xào một đĩa cần tây th!t heo, nhưng lúc bày ra đĩa, tay vô tình chạm phải thành chảo nóng, đ/au đến hít mạnh một hơi.
“Sao thế? Sao thế?”
Trình Cảnh lập tức lao vào.
Tôi lắc đầu.
“Không sao, chỉ bị bỏng một chút thôi.”
“Không sao cái gì mà không sao, đỏ cả lên rồi đây này.”
Trình Cảnh kéo tay tôi đặt dưới vòi nước xả hơn mười phút, nhưng cảm giác đ/au rát vẫn chưa biến mất.
Hắn cau ch/ặt mày.
“Không được, phải bôi th/uốc. Trong nhà có th/uốc trị bỏng không?”
“Không có. Cũng đâu cần phiền phức vậy? Một lát là hết đ/au thôi.”
Hắn rất kiên quyết.
“Nếu không xử lý sẽ nổi bóng nước đấy. Em chờ tôi, tôi đi m/ua ngay.”
Tôi còn chưa kịp nói thêm mấy câu, Trình Cảnh đã vội vàng chạy ra ngoài.
…Gấp cái gì chứ, có phải sinh con đâu.
Tôi chậm rãi ngồi xuống sofa, nhớ lại quãng thời gian sống cùng Trình Cảnh.
Không biết có phải vì cuộc sống quá đầy đủ hay không mà chuyện từng xem hắn là tình địch giống như đã là chuyện của kiếp trước.
Cảm giác tự nhiên lại thân mật hiện giờ…
Giống như thật sự trở thành vợ chồng vậy.
Rất vi diệu.
Khóe môi tôi vô thức cong lên.
Nếu thật sự ở bên hắn… hình như cũng không phải không thể.
Chỉ là không hiểu rốt cuộc hắn thích một Omega bình thường như tôi ở điểm nào.
Ngoại hình bình thường, gia thế cũng bình thường.
Tôi m/ù mắt.
Có khi hắn cũng thế.
Nhưng cảm giác có người ở bên thật sự rất tốt.
Cho dù đó là một con công hoa cứ líu ríu suốt ngày.
Thử thêm một thời gian nữa vậy.
Nếu không có vấn đề gì… tôi sẽ ở bên hắn.
Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Tôi nhìn đồng hồ.
Chưa tới mười phút, nhanh vậy sao?
Tôi đứng dậy đi mở cửa.
“Anh tới hiệu th/uốc nào mà nhanh thế—”
Giọng nói đột ngột dừng lại.
Bởi vì người đứng ngoài cửa là Lục Trạch, dáng vẻ chật vật sa sút, cả người nồng nặc mùi rư/ợu.