Di Nguyện Của Chồng

Chương 15

21/03/2025 16:46

Hôm nay nhà có tiệc, nhưng món ngon đều để dành đãi khách.

Đợi khách ăn xong về hết, tôi và mẹ mới thu dọn mấy đĩa thức thừa.

Nghe nói có đồ ngon, mắt tôi sáng rực lên.

Chắc bác đã dành phần th!t cho tôi, biết đâu còn có cả cái đùi gà b/éo ngậy thơm lừng!

Tôi phóng về phía bác, chưa kịp bước vài bước chợt nhớ lời mẹ dặn.

Thấy tôi do dự, bác sốt ruột liền sải vài bước nắm lấy cánh tay tôi, đồng tử đen nhánh lấp lánh trong đêm:

"Mau lên, lát nữa có người phát hiện thì ch*t!"

Bác lôi tôi ra cổng, tôi chợt thấy bất an khi nhớ lại ánh mắt nghiêm khắc của mẹ.

"Bác ơi, bác dẫn cháu đi đâu thế?"

Bác nhìn trước ngó sau mấy lượt rồi nheo mắt cười ranh mãnh:

"Nhà không có điện, hai bác cháu ra nhà kho mà ăn đùi gà! Ngon lắm con ạ!"

Nhà kho nép ở góc tây bắc, không có cửa sổ hay đèn điện, chỉ leo lét khe cửa chật hẹp. Mảnh vườn nào cũng rộng thênh thang vì đất làng chẳng đáng giá. Từ nhà kho đến chỗ chúng tôi ngủ cách xa hơn hai mươi mét, có động tĩnh phòng bên cũng không nghe thấy. Ăn th!t sao phải ra tận nhà kho trong khi bếp ngay sát nách?

Tôi đứng chân tại chỗ, đột nhiên chẳng muốn đi nữa.

Bác nhăn mặt bĩu môi, gương mặt phúc hậu hiện lên vẻ không hài lòng:

"Lai Đệ, nhanh lên con."

Vừa cười khẫn khỉn dỗ ngọt, bác vừa kéo tay tôi chạy trối ch*t nhìn trông hơi kỳ. Dù n/ão đơn thuần nhưng bác phàm ăn tục ngủ nên người cường tráng lắm sức. Bị lôi mạnh một cái, cả người tôi bật khỏi mặt đất như con diều đ/ứt dây.

"Thả cháu ra, cháu không đi đâu!"

Bất ngờ vì tôi chưa bao giờ từ chối miếng th!t thế này, bác sửng sốt quay đầu lại gặm nhấm:

"Đùi gà thơm ngon, bóng mỡ mà không thèm à?"

Tôi nghe mà nước dãi chảy dài lòng thòng, giãy giụa vùng vẫy khỏi bàn tay sắt đ/á của bác:

"Bảo thả ra mà! Cháu chẳng thèm chút nào!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm