Quý Nịnh Nịnh đột nhiên không liên lạc được với Dư Sênh nữa.
Chuyến du lịch tuần trăng mật của con bé và Trình Lộ Diễn theo kế hoạch là nửa tháng.
Bây giờ mới sang ngày thứ 10, con bé bất chợt cảm nhận được một luồng bất an vô cùng mãnh liệt.
Bởi lẽ con bé đã không nhận được tin tức gì của Dư Sênh suốt hai ngày nay, gọi điện thoại cũng chẳng có ai nghe máy.
Suy đi tính lại, con bé vẫn quyết định kết thúc tuần trăng mật sớm hơn dự định để quay trở về nhà.
Thế nhưng về đến nơi, con bé vẫn chẳng thể nào tìm thấy Dư Sênh.
Con bé vội hỏi bố mẹ, hai người bảo Dư Sênh mới ghé thăm họ hai ngày trước, lúc đó thần sắc của chị ấy trông vẫn rất ổn.
Tình trạng của Dư Sênh dạo gần đây luôn rất tốt, nếu không con bé cũng chẳng yên tâm để chị ấy ở lại một mình mà thong dong đi hưởng tuần trăng mật với Trình Lộ Diễn.
Thế nhưng hiện tại con bé lại bắt đầu hoài nghi, liệu những gì mình chứng kiến có thực sự là thật hay không.
Nhỡ đâu, những cái gọi là sức khỏe chuyển biến tốt của Dư Sênh, thực chất chỉ là một màn kịch.
Con bé chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Con bé chạy vội đến trước m/ộ anh trai để tìm ki/ếm, nhưng vẫn không mảy may thấy bóng dáng Dư Sênh đâu.
Trước m/ộ của anh trai và bà nội đều có đặt những bó hoa tươi thắm, cánh hoa vẫn chưa hề héo rũ.
Điều đó chứng tỏ mấy ngày nay Dư Sênh chắc chắn đã từng tới đây.
Nhưng rốt cuộc chị ấy đã đi đâu mất rồi?
Ngay lúc chuẩn bị cất bước quay về, người quản trang đột nhiên gọi gi/ật Quý Nịnh Nịnh lại: "Xin hỏi cô có phải là cô Quý không?"
"Đây là bức thư mà cô Dư nhờ tôi chuyển lại cho cô."
(Gửi Nịnh Nịnh)
——
Chào em.
Nịnh Nịnh à, nghĩ đi nghĩ lại, chị vẫn quyết định để lại cho em bức thư này.
Bằng không với tính khí bướng bỉnh của em, nếu không tìm được chị chắc chắn sẽ không đời nào chịu bỏ cuộc.
Chị đoán thể nào em cũng lại b/ắt n/ạt Trình Lộ Diễn, rồi đùng đùng kết thúc tuần trăng mật sớm để chạy về cho xem.
Chị xin lỗi vì đã làm đảo lộn lịch trình của hai đứa, gửi lời xin lỗi của chị đến Trình Lộ Diễn giúp chị nhé.
Chị đã rất muốn cố gắng trụ thêm vài ngày nữa.
Nhưng mà, chị thực sự mệt mỏi lắm rồi.
Đừng cất công đi tìm chị làm gì, chị đi du lịch ở một nơi xa thật là xa rồi.
Nếu có thể, hãy thay chị mỗi tháng gửi về cho hai bác một tấm bưu thiếp từ khắp mọi nơi trên thế giới.
Đó là cách duy nhất mà chị có thể nghĩ ra lúc này.
Còn em, nhớ phải ăn uống nghỉ ngơi cho đúng giờ giấc, chăm sóc bản thân mình thật tốt nhé.
Đã có Trình Lộ Diễn ở bên cạnh rồi, có chuyện gì cũng đừng gồng mình lên gánh vác một mình nữa.
Và rồi... hãy quên chị đi.
Tạm biệt em, Nịnh Nịnh.
Thôi nào.
Cô bé ngoan.
Đừng khóc nữa nhé.
——
"Đồ dối trá... Kẻ dối trá... Dư Sênh, chị đúng là đồ lừa gạt."
Quý Nịnh Nịnh túm ch/ặt bức thư trong tay, hướng về phía bia m/ộ của Quý Yến Lễ mà khóc đến mức không thở nổi.
"Anh ơi, em xin lỗi, xin lỗi anh... Em vẫn không thể bảo vệ chị dâu cho thật tốt."
Trình Lộ Diễn xót xa ôm trọn con bé vào lòng: "Có lẽ như vậy, đối với chị ấy mới thực sự là một sự giải thoát."