"Khục khục, ái chà chán quá! M/ộ Dung Nguyệt, không ngờ cô nhận ra tôi nhanh thế!"

Cảnh tượng chuyển đổi, đối phương tắt bộ biến âm cùng filter để lộ khuôn mặt xinh xắn rạng rỡ - bạn học cấp ba của tôi, Tôn Khả Khả.

Khả Khả từng là hoa khôi trường tôi thời phổ thông, tiểu thư giàu có xinh đẹp, hiện là hotgirl b/án hàng online có tiếng.

Tôi chưa kịp lên tiếng, cô ta đã quay về phía ống kính huyên thuyên giới thiệu:

"Chào mọi người, tôi là Khả Khả, bạn cùng lớp cấp ba của M/ộ Dung Nguyệt. Không ngờ hồi phổ thông ấm ớ như cục đất, giờ cô ấy lại nổi tiếng thế này, có lượng fan đông đảo thế cơ!"

"Nhà cô ấy điều kiện khó khăn, bố mẹ ly hôn từ sớm, ông nội còn từng vào tù. Giờ đạt được thành tựu thế này, tôi thật sự mừng cho cô đấy M/ộ Dung Nguyệt."

Nghe cô ta nhắc tới ông nội, tôi nhíu mày khó chịu.

"Giám định xong rồi đấy, không có việc gì thì tôi c/ắt livestream đây."

"Ý gì đây? Ông nội streamer vào tù vì chuyện gì? Không phải l/ừa đ/ảo đấy chứ?"

"Gốc rễ không thẳng, ngọn ngành xiêu vẹo. Chắc streamer cũng không ra gì, chỉ giỏi diễn thôi!"

"Đúng rồi, đúng chuẩn 'con nhà l/ừa đ/ảo thế hệ hai' mà, kịch tính thật."

Hàng loạt bình luận nghi ngờ thân phận tôi. Đang định ngắt kết nối, Tôn Khả Khả nhanh tay đ/ập thêm đường link.

"Gì thế? Giờ nổi tiếng rồi gh/ét bỏ tôi à? Bạn cũ tâm sự chút cũng không được sao?"

"Thật sự có đồ cần cậu giám định mà. M/ộ Dung Nguyệt, xem hộ tôi đôi giày thêu này giá bao nhiêu?"

Từ chiếc túi hiệu bên cạnh, Tôn Khả Khả lôi ra chiếc giày thêu đỏ chót đặt trước ống kính.

......

Mắt tôi sáng rực, đẩy lại gọng kính chăm chú quan sát đôi giày trên màn hình.

Vốn không muốn tiếp chuyện Khả Khả, nhưng tôi vốn là tín đồ cuồ/ng cổ vật, thấy đồ lạ là dán mắt.

Mà đôi giày này đích thị là hàng thượng phẩm.

"Đây là hợp sắc giày phối lụa vân mây thời Minh sơ."

Hợp sắc giày còn gọi là giày xếp màu. Trước thời Tống, giày dép đều đơn sắc. Mãi tới cuối Tuyên Hòa Nam Tống, Lục Du chép trong "Lão Học Am bút ký": "Nữ tử giày để mũi nhọn, hợp nhị sắc thành, danh vi thác đáo để".

Xã hội phong kiến xưa trói buộc tự do phụ nữ, đôi giày trái phải khác màu phần nào phản kháng lề thói cứng nhắc, được tỷ muội nhiệt liệt hoan nghênh, mau chóng thịnh hành toàn quốc.

Từ Nam Tống về sau, qua các triều Nguyên Minh Thanh, hợp sắc giày phát triển đa sắc hơn nữa.

Đôi giày hợp sắc trong tay Tôn Khả Khả dùng ba tông đỏ tía, hồng đào, hồng phấn phối cùng vân mây màu sen ngó, sắc thái rực rỡ phá cách, tinh xảo vô cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

HẠNH PHÚC CỦA KẺ NGỐC XINH ĐẸP

Chương 10: HẾT
Tôi là một thiếu gia giả. Sau khi thiếu gia thật quay về, để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, tôi nghe lời đám bạn xấu xúi giục, định bỏ thuốc để câu dẫn một kim chủ. Đúng lúc đang lén lút bỏ thuốc vào ly, trên không trung đột nhiên xuất hiện một hàng bình luận dồn dập. 【Tới rồi tới rồi, bình hoa di động ngốc nghếch bắt đầu bỏ thuốc kìa!】 【Đợi Trình Cận vô ý uống hết ly thuốc này là có thể cùng bé Thụ nhà mình làm này làm nọ rồi!】 【Chỉ tiếc cho cái tên ngốc Trình Bạch này thôi, kết cục chết hơi thảm. Tuy hắn vừa hư vừa ác độc, nhưng lại đẹp mã thực sự!】 【Thiếu gia giả thôi mà, chết thì chết chứ sao!】 Là chính chủ Trình Bạch, tôi: Chết thảm... ư? Tay run lên một cái, bột thuốc "ào" một phát rơi sạch vào ly nước. Giây tiếp theo, cửa bị đẩy ra, anh Cả Trình Cận sải đôi chân dài bước vào.
Đam Mỹ
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 20: Cháu có bụng bia nhỏ