Hoa Niên

Chương 11

16/06/2024 16:04

11.

Ta khóc mệt rồi thì nằm xuống trước bia m/ộ ngủ thiếp đi.

Trong mơ chúng mới chỉ một tuổi, vừa mới học nói.

Huyền Thư Nhi biết đi sớm đang chập chững đi về phía ta và Lục Chi Diễn, trong miệng ngọt ngào gọi cha mẹ.

Trụ Ca nôn nóng cũng bước về phía chúng ta, chỉ là thằng bé đứng không vững nên ngã xuống đất.

Huyền Thư Nhi nhìn thấy nên vội vàng quay lại đi về phía ca ca.

“Ca… ca…”

Bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của cô bé đưa về phía Nghi Trụ, lần đầu tiên gọi ca ca.

Nhìn thấy cảnh này Lục Chi Diễn ôm ta vào lòng.

Ta hỏi hắn: “Nghi Huyền, Nghi Trụ.”

“A Diễn, chàng nói nữ nhi gọi là Huyền Thư Nhi còn được nhưng nhi tử gọi là Trụ Ca Nhi, cái này… dễ nghe thật sao?”

“Vi phu cảm thấy rất dễ nghe mà. Đúng không nào Huyền Thư Nhi, Trụ Ca Nhi.”

Đột ngột giấc mơ này kết thúc.

Trong giấc mơ của Tần Hoa Niên hạnh phúc mỹ mãn nhưng quy về thực tế thì h/ận th/ù lấp đầy h/ồn phách, vĩnh viễn không phai.

Khi ta tỉnh dậy thì trời đã tối rồi nhưng trên người ta được khoác một chiếc áo khoác màu nhạt.

Ta nhìn xung quanh cũng chỉ có một mình ta ở đây.

Ta ngơ ngác quay về phủ nhưng bị nhiễm phong hàn, phải mấy ngày sau mới tỉnh lại.

Sau khi khỏi bệ/nh, ta đã nghe tin về cái ch*t của Lục Chi Diễn.

Liên quan đến tin này thì ta cũng không lấy làm ngạc nhiên.

Ban đầu ta là người cố tình tiết lộ tin tức cho Lý Thế Cảnh, Lục Chi Diễn là người của ta.

Lý Thế Cảnh biết ta liên hợp với Lục Chi Diễn để tính kế hắn ta.

Với tính khí của hắn ta thì chắc chắn sẽ không tha cho Lục Chi Diễn con đường sống.

Mà ta cũng sẽ ch*t sớm hơn dự định của hắn ta.

Không chỉ có Lý Thế Cảnh không chờ nổi mà ta cũng không chờ nổi.

Sau khi khỏi bệ/nh, ngày nào ta cũng tiến cung ở cạnh Thái hậu.

Mười ngày thì ta ở Càn Minh Cung hết tám ngày, có thể nói ta và Lý Thế Cảnh là ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp.

Cuối cùng hắn ta cũng động thủ.

Không lâu sau, trên phố truyền rằng Tần Quốc Công chi nữ vốn là công chúa do Thái hậu sinh ra ở biên thành.

Năm đó vì để trấn định lòng người mà Thái hậu dùng chi tử của tôn thất thân vương để làm Hoàng đế.

Trong chốc lát đại thần trong triều nháo nhào dâng tấu xin hoàng thất nhận nữ.

Trong Can Minh Cung, Thái hậu nổi gi/ận.

Trong cung chỉ có mẫu tử hai người, Thái hậu gi/ận dữ t/át Lý Thế Cảnh một bạt tai.

“Nghịch tử!”

“Ngươi đang muốn dồn nàng đến chỗ ch*t à!”

Lý Thế Cảnh không dám tin, bao năm qua người Mẫu hậu luôn yêu thương hắn ta lại ra tay đ/á/nh vua một nước là hắn ta.

“Mẫu hậu! Bắc Nhung Vương muốn tiếp tục minh ước với Đại Ngụy, nếu Đại Ngụy không muốn khai chiến thì trẫm muốn gửi đích công chúa đi hòa thân, bảo đảm tái tục minh ước miễn chiến.”

“Ba năm trước Đại Ngụy quốc lực cường thịnh thì tất nhiên trẫm sẽ không để hoàng tỷ đi hòa thân. Nhưng bây giờ không khá hơn năm đó là bao, Đại Ngụy ổn định trong mấy năm thì gần đây đã phải chịu nhiều thiên tai, căn bản không chịu nổi lo/ạn lạc.”

Lý Thế Cảnh nhìn thấy Thái hậu không nói gì thì lại mở miệng nói.

“Nếu như giao chiến, hao tài tốn của, trường nữ học của Đại Ngụy buộc phải dừng, Đại Ngụy không dư thừa tiền của cho bọn họ đi học.”

“Hừ, thật sự là hảo nhi tử mà ai gia dưỡng mà.”

Đột nhiên Thái hậu cười lạnh một tiếng.

Bắt gặp ánh mắt sắc bén của Thái hậu, Lý Thế Cảnh cảm thấy áy náy cúi đầu không nói gì.

Hắn ta biết Thái hậu coi trọng nữ học, bây giờ đang là lúc gặt hái thành quả nên kiên quyết không thể ngừng nữ học.

“Nhi thần chỉ nói đến đây thôi, Thái hậu suy nghĩ thật kỹ đi. Trong triều còn có việc nên nhi thần quy an trước.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
3 Chó cắn mẹ Chương 8
4 Biến thái Chương 11
6 Bình an vô sự Chương 7
7 Đứa trẻ già Chương 15
9 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
11 Không chỉ là anh Chương 17
12 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 460: Hoạt sát cường giả

Mới cập nhật

Xem thêm