7

"Hàn Linh Chi?"

Dương Văn nhìn danh sách dược liệu ta chuẩn bị, sắc mặt khó coi đuổi theo ta.

"Vân cô nương, loại Hàn Linh Chi này chỉ có hai cây, đều được hoàng thượng ban cho trưởng công chúa."

Ta quay lại nhìn hắn: "Vậy thì sao?"

Hắn cứng họng, ngập ngừng: "Cái này... có thể đổi th/uốc dẫn khác được không?"

Ta gật đầu: "Vậy chọn vài người khỏe mạnh, tình nguyện hiến thân làm th/uốc là được."

Hắn sững người.

Ta mỉm cười với hắn: "M/áu của dược nhân cũng có thể làm th/uốc dẫn. Nhưng để luyện ra một dược nhân ít nhất cần nửa năm, chọn trong ngàn người mới được một, việc này tùy ngài quyết định."

"Nhưng... nhưng cô nương chẳng phải là dược nhân sao?"

Dương Văn nổi gi/ận, nói thẳng.

Ta híp mắt lại.

Hắn cũng tự biết mình lỡ lời, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.

"Ai nói vậy?"

"Không... chẳng qua là lời đồn thôi mà!"

Dương Văn lùi lại một bước.

Lúc này, Tư Vân An đang duy trì trật tự ở cách đó không xa, thấy không khí bên này có vẻ căng thẳng liền nhíu mày bước tới.

Ta không biểu cảm, nhưng trong lòng như có cơn sóng lớn trào dâng.

Việc ta là dược nhân, ngoài sư phụ ra không ai biết.

Dương Văn làm sao biết được?

Chẳng lẽ lần dị/ch bệ/nh này... là do M/ộ Dung Tuyết cố ý tạo ra?

Từ khi nào, ta đã trở thành con cờ trên bàn cờ của nàng ta mà không hay biết?

Quả nhiên, dù sống lại một đời, những điều ta thiếu thốn như bối cảnh hay thông tin cũng không tự dưng mà có.

Ta thực sự cần một trợ thủ.

"Chuyện gì vậy?"

Tư Vân An bước nhanh đến bên ta, hạ giọng hỏi.

Ta nhìn hắn, tay trong tay áo khẽ vuốt lớp lông mềm mại của Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng chỉ cần một cú cắn là có thể gi*t hắn ngay lập tức.

Thật phiền phức.

"Th/uốc dẫn cần Hàn Linh Chi, nhưng Dương tri phủ rất khó xử vì loại th/uốc này chỉ có trưởng công chúa mới có."

Tư Vân An nhíu mày.

Người không biết chuyện còn tưởng hắn cũng không biết điều đó.

Ta thu hồi ánh mắt, không muốn xem hắn diễn trò: "Không có Hàn Linh Chi thì không chữa được."

"Yên tâm, ta sẽ lập tức gửi thư. Trưởng công chúa lo nghĩ cho quốc gia, chắc chắn sẽ hào phóng ban th/uốc. Đừng lo lắng."

Tư Vân An cười trấn an ta, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Dương Văn.

"Ngài còn không mau gửi thư, dị/ch bệ/nh lan rộng, ngài có mười cái đầu cũng không đủ để ch/ém!"

Dương Văn lắp bắp, ánh mắt e dè nhìn ta, cuối cùng vẫn phải nhận lệnh mà rời đi.

Xem ra, hắn rất sợ ta sẽ nói chuyện hắn lỡ lời với Tư Vân An.

"Hắn còn nói gì nữa không?"

Tư Vân An nhíu mày, khuôn mặt rõ nét lạnh lùng như phủ sương.

Cuối cùng cũng có vài phần giống hắn của kiếp trước.

Ta lắc đầu, chỉ cảm thấy như mình đang bị bao phủ bởi một mạng lưới khổng lồ.

Tối đến, trở về khách điếm, ta lấy m/áu bệ/nh nhân đã lén thu thập ra, đặt trước Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng xoay quanh vài vòng, tiến đến uống sạch, sau đó lăn ra ngủ.

Là đ/ộc cực mạnh.

Quả nhiên, đây không phải bệ/nh mà là đ/ộc.

Ta day trán.

Loại đ/ộc mà ngay cả ta cũng bị đ/á/nh lừa, ngoài sư phụ, ta không nghĩ ra còn ai khác.

Nhưng rõ ràng sư phụ đã qu/a đ/ời ba năm trước.

Thêm nữa, M/ộ Dung Tuyết lại lấy tính mạng bách tính làm bàn đạp để lên ngôi.

Nếu chuyện này bị phơi bày, hẳn sẽ rất thú vị.

Ta cẩn thận suy nghĩ, thậm chí có chút mong chờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất