Yêu Anh Là Bản Năng Của Em

Chương 18

20/06/2024 11:27

18

Đêm nay năm cũ kết thúc, ngày mai năm mới sẽ đến.

Đêm giao thừa, nhà nhà đoàn viên.

Cha mẹ Ôn Hòa An từ quê nhà tới đón năm mới với chúng tôi, trong lòng tôi tràn đầy cảm động, hai nhà lần đầu tiên đoàn viên cùng một chỗ đón năm mới.

Các phụ huynh bận rộn trong bếp, Ôn Hòa An đang treo đèn lồng, dán chữ Phúc......

Tôi cũng bận rộn, bận rộn làm việc vặt.

Nhưng mà có đôi khi sẽ quên.

Ai bảo tôi làm gì?

Ôn Hòa An bảo tôi đi tắm rửa thay quần áo mới.

“Em cũng không phải là trẻ con!” tôi lẩm bẩm.

“Được được đi, bé ngoan mau đi đi. Em tắm xong tới anh tắm, đồ đôi của chúng ta đâu, em không muốn mặc sao?”

“Đúng vậy!” tôi vui mừng, vội vàng đi vào phòng tắm.

Khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong, chúng tôi ngồi lại với nhau, giơ cao ly rư/ợu và hét lên:

“Giao thừa vui vẻ!”

Cha mẹ hai nhà đều đặc biệt biết nấu ăn, hơn nữa trong cuộc sống như vậy đều lấy ra món ăn tuyệt thủ của mình, ăn đến mức tôi và Ôn Hòa An no đến mức không đi được đường.

“Tiểu Dật, sao con không ăn nữa, lại cùng chú uống hai chén nữa!”

“Không được, thúc, con thật không được! Chú tha cho con đi!” Tôi vội vàng khoát tay nói.

Ôn Hòa An thấy thế cầm rư/ợu đến trước mặt mình, kết quả còn chưa uống đã ợ một tiếng, chọc cho tôi cười ha ha.

Ba tôi cầm ly rư/ợu kia nói với ba Ôn: “Hai đứa nhỏ uống không vô, đến lão Ôn, hai chúng ta đến thôi!”

“Đến đến đến!”

Hai ông bố lại uống.

Chúng tôi và các bà mẹ tập trung vào đêm giao thừa.

Ôn Hòa An thỉnh thoảng lại đút đồ ăn vặt vào miệng tôi, làm miệng tôi phồng lên. Trong lòng ta tính toán làm sao trả th/ù anh ấy. Nghĩ vậy, ánh mắt ý bảo anh đi ra ban công.

“Làm sao vậy?” Ôn Hòa An hỏi.

“Anh tới gần một chút.”

Ôn Hòa An làm theo lời tôi.

Tôi giả vờ ngây thơ: “Muốn làm gì ta, em lại quên mất rồi.”

Đôi mắt Ôn Hòa An tối sầm lại, ôm tôi vào lòng, sau đó ấn đầu tôi hôn.

Sau khi bị hôn đến mê mang, Ôn Hòa An giáo huấn: “Đừng đùa nữa. Ánh mắt em thật hay giả anh vừa nhìn đã biết.”

Trong ánh mắt anh cất giấu bi thương, việc mất trí nhớ của tôi vẫn là nỗi đ/au trong lòng anh.

Tôi ý thức được mình đã làm quá đáng, liền thành thật nhận sai: “Xin lỗi anh, em sai rồi!”

Ôn Hòa An khôi phục sắc mặt, tiếp tục dán lên môi tôi, tinh tế mút.

Lúc này, từng quả pháo hoa n/ổ tung trên bầu trời đêm, rực rỡ muôn màu, đồng thời chiếu sáng khuôn mặt chúng tôi, dưới lầu truyền đến tiếng cười vui vẻ của mọi người.

Pháo hoa, cười vui, đây chính là cuộc sống mới mà chúng tôi bắt bắt đầu.

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6