【Ngày tôi và vợ chính thức yêu nhau, tôi và anh em của mình cũng cãi nhau một trận rất to. Sau khi cãi xong, chúng tôi lại ngầm hiểu mà lật qua chuyện này.】

【Đến giờ vợ tôi vẫn không biết anh em của tôi cũng thích em ấy. Tôi biết anh em của tôi cũng vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, nên tôi lúc nào cũng bất an, lo rằng một ngày nào đó vợ tôi sẽ bị cậu ấy thu hút.】

【Mọi người m/ắng không sai, tâm thái của tôi đúng là méo mó thật. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng tuyệt đối không thể buông tay.】

Hóa ra đây chính là “cạy góc tường anh em” trong miệng chủ thớt.

Thảo nào anh ta vẫn luôn thiếu cảm giác an toàn.

Hóa ra anh ta vẫn luôn cảm thấy danh phận này là do chính mình tranh giành, cư/ớp đoạt mới có được.

Cư dân mạng lúc nào cũng trêu anh ta là n/ão yêu đương.

Hóa ra anh ta chỉ là một kẻ ngốc được yêu mà không tự biết.

Khi Lạc Gia Diễn quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt đã thả lỏng hơn không ít.

Thấy tôi cầm điện thoại ngẩn người, anh cảm thấy kỳ lạ, lập tức sáp lại gần.

Tôi còn chưa kịp thoát khỏi trang hiện tại, anh đã cúi đầu nhìn thoáng qua.

Sau đó cả người anh như bị sét đ/á/nh, lập tức cứng đờ.

Chuyện đã đến nước này, tôi đành ngả bài với anh.

“Bài đăng này là anh đăng đúng không?”

“Em đã đọc từ đầu đến cuối rồi.”

“Em nghĩ chúng ta cần nghiêm túc nói chuyện.”

Sắc mặt Lạc Gia Diễn lập tức trắng bệch.

Tên ngốc này đúng là chẳng chịu được dọa chút nào.

Tôi cố nhịn ý cười, chờ anh lên tiếng.

Một lúc lâu sau, Lạc Gia Diễn mới lắp bắp mở miệng: “Đúng… thật ra anh… được rồi, em nghe anh giải thích…”

“Thôi.”

Tôi thật sự không nghe nổi nữa.

Nhưng anh lại hiểu lầm ý tôi, trong nháy mắt đã cuống lên.

“Thôi? Bảo bối, em muốn chia tay với anh sao?”

“Dừng.”

Tôi giơ tay che miệng anh lại, nghiêm túc nhìn vào mắt anh.

“Nếu bây giờ anh không bình tĩnh nổi, vậy để em nói.”

Anh chậm chạp gật đầu.

Bị đôi mắt nhìn chó cũng thâm tình của Lạc Gia Diễn nhìn chằm chằm, tôi hắng giọng, sau đó nói hết một mạch những lời trong lòng.

“Trước hết, em thừa nhận ban đầu em bị vẻ lạnh lùng và ngoại hình của anh thu hút.”

“Nhưng thứ em thích không phải sự lạnh lùng của anh, mà là chính con người anh.”

“Ý là, dù anh lạnh lùng ít nói, hay dính người thích gh/en, em đều thích.”

“Thứ hai, em không trăng hoa như anh tưởng tượng đâu.”

“Bây giờ trong mắt em, trong lòng em, đều chỉ có một mình anh, không còn chứa được bất kỳ ai khác nữa.”

“Vì vậy anh hoàn toàn có thể yên tâm, sau này bớt ăn mấy cơn gh/en chẳng đâu vào đâu đi.”

“Cuối cùng, em rất xin lỗi.”

“Là em đã ảnh hưởng đến tình cảm giữa anh và anh em tốt của anh.”

Dứt lời, tôi buông tay ra.

Cả người Lạc Gia Diễn đều cứng đờ.

Tôi không chớp mắt nhìn anh, tận mắt thấy vẻ mặt anh từ ngỡ ngàng chuyển sang khó tin, rồi bị niềm vui sướng mãnh liệt cuốn lấy.

Cuối cùng, ngay cả đuôi mắt anh cũng lặng lẽ đỏ lên.

Đợi rất lâu, anh mới khàn giọng gọi một tiếng: “Bảo bối…”

Sau đó, anh không nói thêm được lời nào nữa.

Tôi dịu giọng an ủi anh.

“Em biết tâm trạng bây giờ của anh rất phức tạp.”

“Không sao, em đều hiểu.”

“Còn nữa, em yêu anh.”

Nghe xong câu này, anh đột ngột kéo tôi vào lòng ôm ch/ặt.

Sau đó anh nói: “Cảm ơn em đã yêu anh.”

“Cảm ơn em đã kiên định chọn anh.”

“Vậy sau này chúng ta ở bên nhau thật tốt, được không?”

“Được.”

“Vậy bài đăng kia còn cập nhật nữa không?”

“Không cập nhật nữa.”

“Bọn họ đều gh/en tị với anh.”

“Bọn họ cười anh là ông chồng tuyệt vọng, còn m/ắng anh là n/ão yêu đương.”

Cuối cùng, tôi vẫn bị dáng vẻ th/ù dai của anh chọc cười.

HẾT

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm