Chúc Ninh

Chương 6

03/12/2025 14:04

Tôi chẳng còn tâm trí đâu để thưởng thức cái cảnh đoàn tụ cảm động ấy.

Gần như theo phản xạ, tôi nhấc chân rời đi.

Bậc thang dưới chân như đang chao đảo.

Gió đêm luồn vào cổ áo, lạnh đến thấu xươ/ng.

Trở về ký túc xá, tôi lại bắt đầu học như mọi ngày.

Tự nhủ với bản thân rằng, chẳng có gì thay đổi cả.

Một mình tôi cũng có thể làm tốt.

Tôi làm đề hết tờ này đến tờ khác, nhồi nhét mọi thứ vào n/ão.

Không biết đã viết bao lâu, cho đến khi đầu ngón tay tê dại.

Ký túc xá tắt đèn. Tôi ngồi lặng im trong bóng tối.

Mắt bỗng trở nên cay xè, tôi cố chớp mạnh vài cái, đ/è nén cảm giác đ/au rát ấy xuống.

Ngày hôm sau, tôi bắt đầu chủ động giữ khoảng cách với Tịch Úc Niên.

Tan học là đeo tai nghe, mở âm lượng lớn nhất.

Đi nhà ăn luôn chọn lúc đông nhất.

Chìa khóa phòng tự học tôi đã trả lại cho giáo viên.

Tôi cứ nghĩ mình đã thật sự “chai lì” rồi.

Dù sao chuyện như thế này đã diễn ra quá nhiều lần như một lời nguyền trong truyện cổ tích, không bao giờ buông tha tôi.

Chiều thứ Sáu. Trời mưa như trút.

Những hạt mưa to như hạt đậu đ/ập xuống mặt đất, mỗi lúc một dày đặc.

Các bạn không mang ô chen chúc trong hành lang, vừa đứng vừa than phiền.

Tôi đứng ở rìa đám đông, nhìn bầu trời xám xịt đến ngẩn ngơ.

Lại quên mang ô rồi.

Dạo này tôi cứ như thế, trí nhớ chẳng ra gì.

Không hề báo trước, một cây dù đen nghiêng xuống che trên đầu tôi.

Tịch Úc Niên đứng ngay bên cạnh.

“Để tôi đưa cậu về.”

Tôi lùi sang một bước.

“Không cần, cảm ơn.”

Cơn mưa lạnh buốt lập tức thấm đẫm vai áo tôi.

“Chúc Ninh…”

Tịch Úc Niên cũng bước theo, chiếc ô lại dịch sang phía tôi.

“Úc Niên!”

Tô Mãn Mãn chạy nhỏ bước đến bên anh, dáng vẻ thân mật, ngẩng đầu mỉm cười:

“Sao đi đâu cũng gặp anh vậy?”

“Mưa to quá, em không mang ô. Anh có thể đưa em ra cổng trường không?”

Câu nói của cô ta còn chưa dứt.

Tim tôi bỗng hụt một nhịp.

Những cảm xúc tôi cố né tránh suốt mấy ngày qua, phút chốc như dồn hết lên ng/ực, nghẹn đến khó thở.

Tôi giơ cặp sách lên che đầu, lao thẳng vào màn mưa.

Tiếng gọi phía sau bị cuốn vào âm thanh ầm ào của mưa.

Tôi không hề quay lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm