Nhị

Chương 2

25/07/2025 14:49

Cơn buồn nôn trào lên cổ họng, vị chua gh/ê t/ởm ứa đầy miệng, nhưng tôi không dám nôn, sợ sẽ lại bị mẹ đá/nh cho nhừ xươ/ng.

Mẹ tôi gào khóc thảm thiết:

“Phúc ơi! Con ơi… A Phúc của mẹ ơi…”

Ầm ầm ầm!

Trời đang quang đãng bỗng chốc vần vũ mây đen, bầu trời xanh bị nhuộm thành một màu đỏ m/áu đ/áng s/ợ.

Từ sau cánh cửa, vọng ra từng tràng cười khẽ rợn da gà.

Thầy pháp r/un r/ẩy lấy ra một lá bùa vàng, kéo ch/ặt tay tôi lại.

Toàn thân tôi run cầm cập, mắt mở trừng trừng nhìn về phía cửa, nơi đó, một bóng người đang bước ra chậm rãi.

Là một thân ảnh mặc hỷ phục đỏ chói, móng tay dài đến mức gần như quệt đất, mái đầu cúi rạp, không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Thầy pháp siết tay tôi, thì thào sát tai:

“Tiểu Táo, Tiểu D/ao vừa mới hóa thành Nhị, ngũ giác còn mơ hồ. Em trai con giờ nửa sống nửa ch*t, trên người không còn bao nhiêu hơi người… nó không nhận ra.”

“Mẹ con cũng có dán bùa, nên Tiểu D/ao tìm mãi vẫn không thấy người. Lát nữa nó không thấy ai sẽ tự bỏ đi.”

Tiểu D/ao bước vài vòng, ánh mắt trắng dã đảo quanh, rõ ràng A Phúc và mẹ tôi nằm ngay bên cạnh chân nó, vậy mà nó như thể hoàn toàn không nhìn thấy.

Tôi nắm ch/ặt tay thầy, ngồi thụp xuống, không dám nhúc nhích.

Cách tôi vài mét, mẹ tôi ôm lấy A Phúc, tay bê bết m/áu, khóc như đ/ứt từng khúc ruột.

Họ đều là người thường, không nhìn thấy Tiểu D/ao.

Đúng như thầy pháp dự đoán, Tiểu D/ao lết theo đuôi váy đỏ, đi vài vòng, không tìm được ai, liền cụp đầu quay người rẽ sau bức tường đất.

Bầu trời dần trở lại sắc xanh bình thường, ve kêu chói tai như x/é tai x/é óc.

Tôi thở hắt ra một hơi thật dài, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả sống lưng.

Nhưng đúng lúc đó, một luồng lạnh lẽo âm u lướt qua sau gáy tôi, khiến tôi bất giác ngẩng đầu lên.

Tiểu D/ao quay ngược đầu lại.

Không phải quay lại nhìn là cả cái đầu xoay hẳn một vòng, xoay ngược ra sau gáy!

Dưới ánh nắng giữa trưa, nó đứng ngay cạnh gốc cây ngô đồng.

Gương mặt từng dịu dàng nay trắng bệch đến xám xịt, hai hốc mắt rỉ m/áu, khóe miệng rá/ch đến tận mang tai.

Con ngươi trắng dã gắt gao dán vào tôi, miệng phát ra những tiếng cười khúc khích khúc khích rợn người…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm