Cá Chậu Nhớ Vực Xưa

Chương 1

31/07/2024 10:57

Ta thành hôn với cha của thanh mai trúc mã. Sau khi ngài ấy qu/a đ/ời ta trở thành Thái hậu.

Thanh mai trúc mã của ta khi đã nắm giữ giang sơn vững chắc, đã ban cho ta một ly rư/ợu đ/ộc.

"Hoàng nhi cung tiễn mẫu hậu."

Ta cười khẩy: "Nguyện quân đừng nhớ chuyện xưa, giữ cho giang sơn yên ổn, thiên tuế trường an."

Ta cầm chén rư/ợu trên bàn uống cạn, cơn đ/au tràn ngập toàn thân, ý thức mờ mịt, chỉ nghe thấy một tiếng "đợi ta".

Mùa thu năm Quảng Đức thứ tám, Hoàng Thái Hậu Hồng Nghị băng hà.

1.

Năm ta 16 tuổi, ta được phong làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.

Ngày đại hôn, gió thu xào xạc, ta mặc y phục hoàng hậu nặng nề, theo sau quan lễ thực hiện hết những nghi thức rườm rà.

Cho đến khi ngồi trong Càn Thu Cung, ta vẫn còn mơ hồ.

Khi có cung nữ đến gọi ta là Hoàng hậu nương nương, ta mới nhận ra mình thực sự đã bị nh/ốt trong chiếc lồng son lộng lẫy này, có lẽ cả đời cũng không thể thoát ra.

Lễ phong Hậu, quần thần yến tiệc, sau một lúc lâu ta nghe thấy có bước chân nặng nề tiến lại gần.

"Thần nữ tham kiến bệ hạ," ta quỳ xuống hành đại lễ, không tự xưng là thần thiếp.

"Uyển Nhi," ngài gọi ta bằng tên tự, "Trẫm nhìn con trưởng thành, luôn coi con như con gái ruột."

Đúng vậy, ngài và phụ thân ta tình như huynh đệ, coi ta như con gái ruột, bây giờ lại cưới ta làm vợ, chấm dứt mối tình thanh mai trúc mã của ta với con trai ngài.

Ngày ta sinh ra, ngài đã ban tên cho ta là Trì Du, âm giống với tên Tiên Hoàng hậu Chu Tư Du, vinh dự biết bao.

Ngài còn nói muốn ta và Tứ hoàng tử Cố Uyên kết duyên như cặp đôi trong câu thơ "Trì ngư tư cố uyên".

"Phủ An Quốc Công được hưởng ân đức của hoàng thất, phụ thân trung thành với bệ hạ, lòng ta cũng vậy."

Nến đỏ trướng ấm, một đêm xuân tiêu, đêm tân hôn của ta, ngài nắm tay ta nói chuyện suốt đêm...

Tin đồn lan tràn khắp nơi, người đời đều truyền rằng ta là yêu hậu gây họa cho nước nhà, đổ hết mọi hành vi ph/óng t/úng của hoàng đế lên đầu ta.

Ta thật o/an ứ/c, ngoài đêm tân hôn ngài nói chuyện với ta cả đêm, từ đó chưa từng đến Càn Thu Cung của ta một lần nào.

Trong đêm yến hội Trung Thu, ta cuối cùng cũng gặp lại Cố Uyên, chàng mặc một y phục màu trắng, dáng người thanh mảnh, dung mạo tuấn tú, thần sắc lạnh lùng, thêm ba phần băng giá khiến người ta không dám đến gần.

Ta từng nói rằng Cố Uyên giống như cây lan cây ngọc, hợp nhất với màu sắc ấy, làm cho người ta cảm thấy chàng phong lưu tuấn tú, không giống người trần tục.

Đây là lần đầu tiên ta gặp lại chàng sau đại hôn, chỉ mới nửa tháng nhưng như cách một đời.

Giữa chúng ta đã có ràng buộc luân thường đạo lý, có sự cấm kỵ của lễ pháp thế gian, chúng ta suốt đời này không thể nào có lại được tình cảm năm xưa.

Mẫu thân của Cố Uyên vô cùng xinh đẹp nhưng thân phận thấp kém, nhan sắc tàn phai, tình yêu cũng dần mất đi, vào mùa thu năm Cố Uyên tám tuổi thì bà qu/a đ/ời.

Cố Uyên mất mẹ từ nhỏ, đối nhân xử thế luôn lạnh lùng như băng, nhưng với ta thì khác, chàng luôn đối xử với ta rất ôn hòa, cười nói vui vẻ.

Trong đêm yến tiệc, ta lạc vào cõi mơ như một người ngoài cuộc.

Hoàng hậu ta đây bị nh/ốt trong cung cấm này chắc chắn là một quân cờ trên bàn cờ.

Phía dưới, huynh trưởng của ta ngồi nghiêm chỉnh, huynh ấy nhìn về phía ta, ta mỉm cười ra hiệu rằng ta vẫn ổn.

Huynh ấy vừa được điều về kinh, huynh trưởng là thế tử của phủ An Quốc Công, thiếu niên đỗ đạt, vốn dĩ là một tài tử phong lưu trong thành Lâm An, chỉ là cơ thể yếu đuối, là một mỹ nam b/ệnh t/ật.

Vì bị Tề gia chèn ép, huynh ấy phải ở ngoài làm chức quan nhỏ nhiều năm, nếu không với tài trí của huynh ấy đáng ra đã sớm thăng quan tiến chức.

Phụ thân ta là An Quốc Công, từng trợ giúp bệ hạ lên ngôi, nay đã từ quan.

Mẫu thân ta xuất thân từ Chu gia ở Nhữ Nam, là một quý nữ danh gia vọng tộc, dạy ta thơ ca lễ nghĩa, phải trái liêm sỉ. Năm ta tám tuổi, bà qu/a đ/ời vì b/ệnh.

Ta còn một đệ đệ là Trì Hoài Sâm, từ nhỏ đã nghịch ngợm, là một thiếu niên phong lưu, ba năm trước chỉ để lại một bức thư rồi bỏ nhà đi quân ngũ.

"Hoàng hậu nương nương, thần nữ kính người," tiếng mời rư/ợu của Tề Nhược Yên c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ của ta, "Chúc hoàng hậu nương nương phúc thọ miên trường, an khang hạnh phúc." Miệng nàng ta nói lời cung kính nhưng nụ cười lại đầy đắc ý.

Tề Nhược Yên là nữ nhi duy nhất của Tề Huân, từng cùng ta được gọi là song mỹ kinh thành, rõ ràng tài năng thi ca, cầm kỳ thi họa đều thua kém ta, nhưng luôn muốn tranh cao thấp với ta.

Giờ đây ta là Hoàng hậu, nàng ta thấy ta phải hành lễ vấn an, nhưng lại hớn hở.

Tại sao vậy? Tất nhiên là vì nàng ta thầm mến Tứ hoàng tử Cố Uyên. Trong số những quý nữ danh gia vọng tộc, người có thể cạnh tranh với nàng ta chỉ có ta, giờ đây đối thủ duy nhất của nàng ta cũng không còn trên đường đua nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cậu Ấm Chỉ Muốn Dụ Tôi Thành Cong

Chương 8
Tôi là Thiếu gia Bắc Kinh, bị Ảnh Đế - kẻ tử địch - giam lỏng. Tôi quát thẳng mặt hắn: "Mày dám động đến tao, đàn em và vệ sĩ của tao sẽ xử đẹp mày ngay!" Vừa quay người, tôi đâm sầm vào vòng tay rắn chắc. Giọng vệ sĩ thân cận vang lên bên tai: "Thiếu gia, định chạy đi đâu thế?" Còn từ trong bóng tối, người anh em tốt của tôi chậm rãi bước ra, lắc nhẹ chiếc còng tay trên tay. Nụ cười của hắn nhuốm màu nguy hiểm: "Ai thèm làm anh em với cậu? Gọi anh là chồng đi."
Hiện đại
Boys Love
0
Cứu Bạn Cùng Phòng Quốc Dân Tôi thở dài não nề nhìn người bạn cùng phòng đang ngồi bên cửa sổ đọc sách. Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa, in bóng dáng thanh tú của chàng trai đang cúi đầu lật trang sách. Khuôn mặt đẹp trai khóe miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt, bàn tay thon dài đặt nhẹ lên gáy sách. Bộ dáng này... Đúng là đẹp như tranh vẽ. Không trách cậu ta là "nam thần quốc dân" nổi tiếng nhất khoa. Nhưng chính vì thế mà tôi càng đau đầu. "Tối nay có tiệc sinh nhật của tiểu thư nhà họ Lâm, cậu không đi sao?" Tôi cố hỏi với giọng bình tĩnh nhất có thể. Chàng trai ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng trong suốt nhìn tôi: "Không đi." "Vì sao?" Tôi gần như nghiến răng hỏi. "Ở nhà cho lành." Lại là câu trả lời quen thuộc. Tôi bất lực dụi thái dương: "Nhưng đây là lời mời thứ mười ba trong tuần này rồi. Nếu cậu cứ từ chối hết thế này..." "Thì sao?" "Sẽ có người tìm đến tận phòng chúng ta để..." Tôi ngừng lại, nghẹn lời trước ánh mắt ngây thơ của đối phương. Trong lòng tôi gào thét: Được rồi, chính là câu này đây! Trong nguyên tác, chính vì nam chính quá mức "ở nhà cho lành" mà khiến các thế lực ngầm bị từ chối liên tiếp, cuối cùng đều đổ lỗi cho bạn cùng phòng - tức là tôi - cho rằng tôi đã ngăn cản nam thần giao lưu. Kết cục của tôi... chính là một cái chết thảm trong lầu bỏ hoang! Nghĩ đến số phận bi thảm trong nguyên tác, tôi run cả người. Không được! Nhất định phải thay đổi tiến trình này! Tôi hít một hơi thật sâu, quyết tâm thay đổi chiến lược: "Thực ra... tối nay tiệc có buffet hải sản miễn phí." Đôi mắt phượng chợt lóe lên tia hứng thú. "Còn có khu vực trà sữa tự chọn không giới hạn." Người ngồi đối diện khẽ động đậy. "Đặc biệt còn có góc chụp ảnh check-in do nhiếp ảnh gia nổi tiếng phụ trách." Gáy sách "pạch" một tiếng bị đóng lại. "Đi thôi." Chàng trai đứng dậy, khoác áo khoác lên người. Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, đúng như ghi chú trong nguyên tác: "Để dụ nam chính ra ngoài, hãy dùng đồ ăn ngon + trà sữa + cơ hội chụp ảnh đẹp." Nhìn dáng vẻ hớn hở của người bạn cùng phòng đang chuẩn bị máy ảnh, tôi bỗng cảm thấy bất an. Liệu việc để một "nam thần quốc dân" thích chụp ảnh tự sướng như thế ra ngoài... thực sự có ổn không? Chương 5