Chủ nhật, Tôn Việt nhìn Lục Hoài đi cùng tôi, há hốc mồm kinh ngạc: "Ch*t ti/ệt, anh Hoài sao lại đến thế? Anh không phải không hứng thú với hoạt động kiểu này sao?"

Tôi có chút tự hào khó tả: "Tôi mời anh ấy đến, gh/ê chưa?"

Tôn Việt ngẩn người, liếc nhìn Lục Hoài.

Lục Hoài cười gật đầu, trông chẳng khác nào phụ huynh đang hậu thuẫn cho con cái.

Tôn Việt giơ hai ngón cái lên một cách phóng đại: "Đỉnh quá, vẫn phải là Tiểu Kỷ nhà ta!"

Lời khen thẳng thắn của cậu ta khiến tôi có chút ngại ngùng.

Cơ sở bay được trang bị vô cùng hiện đại, máy bay càng lúc càng lên cao, tim tôi cũng đ/ập nhanh hơn.

Khi đạt đến độ cao thích hợp, mấy người bạn lần lượt hò hét nhảy xuống, bọn họ đều không phải lần đầu nhảy dù nên khá quen thuộc.

Mấy công tử tuy chơi nguy hiểm nhưng vẫn rất sợ ch*t, ai nấy đều có huấn luyện viên chuyên nghiệp hàng đầu đi kèm.

Huấn luyện viên của tôi hỏi khi nào bắt đầu, tôi ra hiệu đợi chút.

Tôi ngượng ngùng bước đến trước mặt Lục Hoài.

"Vốn định dẫn anh cùng nhảy, nhưng em không có chứng chỉ, nghe nói phải nhảy đủ năm trăm lần mới được thi chứng chỉ nhảy đôi."

Lục Hoài trông có vẻ hưng phấn hơn bình thường, đuôi mắt phơn phớt hồng.

Hắn vỗ vai tôi, nụ cười thanh tú: "Đừng lo cho anh, không sao đâu."

Nghĩ đến việc sắp làm, tôi bối rối đến ch*t, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nhận ra sự khác thường của tôi, hắn đặt tay lên vai tôi nhìn thẳng.

"Có chuyện gì vậy?" Hắn suy nghĩ giây lát rồi bật cười,"Nếu sợ thì chúng ta đừng nhảy nữa, hôm khác có thể thử bungee trước."

Lời nói của hắn khiến lòng tôi ấm áp, cuối cùng cũng quyết định.

Tôi ngẩng đầu lên thật nhanh, hôn nhẹ lên má hắn. Dù hai người đã hôn môi rồi (không phải), nhưng vẫn cảm thấy hai gã đàn ông thế này thật kỳ quặc.

"Được rồi, anh tuyệt đối sẽ không gặp chuyện gì đâu."

"Hãy chinh phục bầu trời cao ngất của riêng anh đi."

Lắp bắp nói xong, tôi càng không dám nhìn hắn, vội vàng kết nối thiết bị với huấn luyện viên rồi lao xuống từ độ cao ngàn mét.

Trong lòng phàn nàn với hệ thống: "Đều do cậu hết, khiến tình cảm anh em tốt đẹp của chúng tôi thành ra kỳ quặc thế này."

[Không còn cách nào khác đâu cưng, cưng không thể tiếp xúc thân thể với hắn khi nhảy dù, nên hắn không thể nhận được buff zero nguy hiểm mà hệ thống cung cấp cho cưng.]

[Nhưng những tương tác thân mật như nụ hôn có thể tạm thời chia sẻ buff cho hắn.]

[Cưng không muốn hắn gặp chuyện gì mà, hy sinh chút đỉnh thôi có là gì~]

Tôi: ".....Cậu thay đổi thật rồi, giỏi biện luận quá nhỉ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
12 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm