Lỡ làng

Chương 9

04/05/2026 17:13

Bùi Tri Diễn đuổi tài xế đi, nhét tôi vào ghế phụ.

Xe chạy được một đoạn, tôi mới luyến tiếc rời mắt khỏi cửa kính.

"Sao, tiếc lắm hả?" Người bên cạnh lên tiếng đầy u uất, "Có muốn tôi đưa cậu quay lại không?"

Mắt tôi sáng rực: "Thật ư?"

"Cảm ơn sếp! Sếp đúng là người tốt!"

"Sếp cứ yên tâm, em sẽ xin thêm cho sếp một chữ ký..."

Két!

Đèn đỏ bật sáng.

Lốp xe m/a sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai.

Bùi Tri Diễn dừng xe ở ngã tư.

Anh bực bội kéo cà vạt ném ra ghế sau, rồi quay sang bóp má tôi, nghiến răng nói: "Trợ lý Thẩm, đôi lúc tôi thật sự muốn kh//âu cái miệng cậu lại."

"Hả?" Tôi ngơ ngác chớp mắt, "Là vì tối nay em ăn nhiều quá ạ?"

"Nhưng em cũng chỉ ăn 2 cái đùi vịt, 5 con cua, 3 bát canh ngọt với 26 con tôm tít thôi mà."

"Cơm còn chưa kịp xới nữa."

Bùi Tri Diễn mím môi, dường như đang bật cười vì tức: "Không được ăn cơm, cậu còn thấy oan ức lắm à?"

Tôi đáp: "Đúng vậy."

"Thôi được rồi." Bùi Tri Diễn buông tay, nhẹ nhàng xoa gò má đỏ ửng của tôi, thở dài bất lực, "Tôi tranh cãi với tên cuồ/ng công việc làm gì nhỉ."

Thấy sếp tâm trạng khá lên, tôi nhanh trí đề xuất: "Vậy sếp ơi, bây giờ sếp có thể đưa em đi gặp... Ưm..."

Bùi Tri Diễn lại bóp má tôi, cười nhạt: "Trợ lý Thẩm, cậu còn nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ trừ hết tiền thưởng Tết."

Đáng gh/ét!

Bị kh/ống ch/ế rồi!

Bận rộn cả ngày, về khách sạn, tôi lập tức ngâm bồn nước nóng.

Nghĩ sẽ không ra ngoài nữa, nên trước khi ngủ, tôi không dán miếng ức chế.

Vừa chợp mắt được một chút, điện thoại bên tai đổ chuông.

"Trợ lý Thẩm, tôi trượt chân trong phòng tắm, mau đến đỡ tôi."

Tôi bật dậy như lò xo, chưa kịp đi giày đã chạy ra ngoài.

Phòng của Bùi Tri Diễn ở ngay bên cạnh.

Cửa không khóa, tôi dễ dàng xông vào.

"Sếp, anh có sao không?"

Tôi sốt sắng chạy vào phòng tắm, đỡ người đàn ông nằm trên sàn khô ráo đứng dậy.

"Trật mắt cá chân, đ/au quá."

Có lẽ không có sức, Bùi Tri Diễn dựa cả người vào tôi.

Anh vừa tắm xong, chỉ quấn tạm chiếc khăn tắm dưới thắt lưng.

Giọt nước từ tóc mai rơi xuống, lướt qua cơ ngựk trắng nõn, theo đường cong trượt xuống.

"Trợ lý Thẩm, dạo này tôi tập gym hiệu quả không?"

Bùi Tri Diễn nắm tay tôi đang đặt ở eo, từ từ trượt sang trái.

Lòng bàn tay cảm nhận cơ bụng căng cứng, đường nét rõ ràng.

Cơ bụng sáu múi ấm áp đàn hồi.

Tôi từng cưỡi lên rồi, biết rõ cảm giác tuyệt vời thế nào, nên không khỏi xao động: "Tốt... Tốt lắm..."

Bùi Tri Diễn áp sát cổ tôi, môi mỏng lướt nhẹ qua vành tai, giọng điệu phóng khoáng kéo dài, mang theo ý cười quyến rũ vô cùng: "Vậy... Sao trợ lý Thẩm không dám nhìn tôi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm