Beta Còn Zin Cũng Có Mùa Xuân

Chương 2

18/05/2025 17:33

Một giọng nam trầm ấm quyến rũ vang lên phía sau.

Tôi từ từ quay người, ánh mắt chạm phải Sầm Như Phong đã thay trang phục mới.

Bộ vest xám xanh dính bẩn lúc nãy giờ đã được đổi sang tông xám lịch lãm, đi kèm với cặp kính gọng bạc tinh tế như để tôn dáng người.

Ngượng ch*t đi được.

"...Ha ha, giáo sư Sầm, cảm ơn thầy đưa em đến phòng y tế. Tiền giặt vest bao nhiêu ạ, em chuyển khoản ngay."

Sầm Như Phong khẽ nhíu mày, có vẻ không hài lòng với lời cảm ơn sơ sài của tôi.

"Chỉ một câu cảm ơn suông thôi sao? Thế mà tôi cứ tưởng bạn Lý Nhứ sẽ mời tôi dùng bữa nhẹ tại quán cà phê sau phố chứ."

Tôi - Lý Nhứ - cả đời không có thói x/ấu nào.

Chỉ trừ một điểm yếu: tham ăn.

Hai chữ "bữa nhẹ" vừa thốt ra, bụng tôi đã đáp trả bằng một chuỗi âm thanh liên hồi.

Đúng kiểu "ùng ục" tám nhịp không ngừng nghỉ.

...

Cũng không trách được, bữa trưa m/ua cơm chưa kịp đưa vào miệng đã ngất vì sốc nhiệt. Giờ sắp năm giờ chiều, dạ dày trống rỗng.

Sầm Như Phong nhoẻn miệng cười: "Bồi thường thì không cần, em mời tôi ăn tối đi. Vừa vặn tôi cũng đói."

Mười phút sau, tôi mặc áo phông jeans bạc màu ngồi đối diện Sầm Như Phong vẫn nguyên bộ vest chỉn chu trong quán cà phê.

Trong lúc anh lật giở thực đơn, tôi lén liếc nhìn gương mặt đối phương.

Quả nhiên đẹp trai.

Chẳng trách trên diễn đàn trường, mấy omega khoa Tài chính dám dùng từ "đẹp như tiên" để miêu tả nhan sắc của anh.

Kỳ lạ là không chỉ diễn đàn, ngay cả trang giới thiệu giảng viên trên website trường cũng không có tấm ảnh nào của Sầm Như Phong.

Họ đồn đại rằng thân phận của anh rất đặc biệt, không thể công khai dung mạo.

Đặc biệt đến mức nào mà thần bí như vậy chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm