NGHỊCH ĐỒ

Chương 7

30/10/2025 16:37

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng ta, nhưng ta vẫn phải thốt ra: "Ngươi chỉ nhớ ta là yêu, sao ngươi không nhớ là ta đã c/ứu ngươi, là ta đã nuôi ngươi lớn, là ta đã dạy ngươi công pháp?"

"Ta còn tìm ki/ếm thanh Huyền Thiết này để đúc ki/ếm cho ngươi, cuối cùng ngươi lại dùng nó để đ.â.m ta! Ngươi báo đáp ta như vậy sao? Năm xưa chính ngươi c/ầu x/in ta, cố sống cố c.h.ế.t đòi ta nhận ngươi làm đồ đệ, ta đã nói không dạy được không dạy được! Ngươi còn dọa c.h.ế.t để ép ta bái sư!"

"Ta đi khắp nơi học tr/ộm công pháp của người khác về dạy cho ngươi, ngươi tưởng ta dễ dàng lắm sao? Ta là chủ nhân Thanh Sơn, một phần ba Yêu Vực là của ta! Vì ngươi mà ngày nào ta cũng phải giả vờ làm Tiên sư, ngươi còn có gì không hài lòng sao?"

"Bây giờ ngươi còn lấy ki/ếm đ.â.m ta, phong ấn yêu lực của ta, sao ngươi làm được vậy chứ?!"

Hắn bị lời của ta làm cho cứng họng, quay mặt nhìn xuống đất: "Đừng nói nữa."

Ta tức đến mức phải vịn tường đứng dậy: "Ta nhất định phải nói, ta còn chưa thấy tủi thân, ngươi lại tỏ vẻ tủi thân trước. Để không làm ngươi lây nhiễm thói quen x/ấu, ta ngay cả một giọt rư/ợu cũng không dám uống, một lần cũng không có thời gian đến lầu xanh ở Yêu Vực."

"Cả đời ta lần đầu tiên sống trong sạch như vậy, ngươi... ngươi lại dùng chính thanh ki/ếm ta tặng để đ.â.m ta!"

"Ngươi không chấp nhận ta, vậy chúng ta đường ai nấy đi là được, ta sẽ rời đi. Cần thiết phải g.i.ế.c tuyệt như vậy sao? Bao nhiêu năm qua, ta có từng bạc đãi ngươi, có chỗ nào đối xử không tốt với ngươi không?!" Càng nói càng tức, tức đến mức n.g.ự.c ta nghẹn lại, một ngụm m.á.u tươi phun ra.

Tức đến mức ta hộc m.á.u rồi. Ta lại ngất đi.

Không biết ngủ bao lâu, khi mở mắt ra thì lửa trại đã tắt, trong hang tối tăm không nhìn rõ gì cả, chỉ cảm thấy hình như mình đang dựa vào lòng một người. Bàn tay của người đó đặt trên vết thương ở n.g.ự.c ta, không ngừng truyền linh lực để chữa trị.

Ta lại ngủ thiếp đi.

Ta mơ một giấc mơ, mơ thấy M/ộ Chúc Nam một ki/ếm đ.â.m xuyên tim ta, sợ đến mức ta gi/ật mình tỉnh dậy.

Lỗ m.á.u ở n.g.ự.c đã được băng bó cẩn thận, y phục trên người cũng đã được thay mới.

M/ộ Chúc Nam đang nhìn chằm chằm vào đuôi của ta, rồi đưa bàn tay tội lỗi của hắn ra nắm lấy. Ta vội vàng ngăn lại nhưng không kịp, phát ra một tiếng kêu vô cùng x/ấu hổ.

Hắn gi/ật tay lại như bị điện gi/ật, vành tai từ từ ửng đỏ.

Ta ngượng ngùng thu hết tất cả đuôi lại: "Đừng chạm vào ta!"

8.

Đuôi là khu vực cấm không được chạm vào.

Hắn bình tâm lại, từ từ đứng dậy: "Ta có chuyện muốn hỏi ngươi."

Ta biết hắn muốn hỏi gì. Muốn hỏi kẻ đã g.i.ế.c hại người thân của hắn rốt cuộc là ai. Ta lúc đó ở ngay đó, không thể nào không biết. Nhưng Hắc Giao không phải đối thủ mà hắn có thể đá/nh bại, hắn ngay cả ta còn không đá/nh lại, đối đầu với Hắc Giao chỉ có đường ch*t.

"Kẻ đã ăn th!t người thân của ngươi là một đại yêu, một kẻ lợi hại hơn cả ta. Dựa vào ngươi thì không phải là đối thủ của hắn, bây giờ ngươi muốn b/áo th/ù là chuyện không thể."

Ánh mắt hắn trầm xuống: "Cùng là đại yêu, ngươi biết hắn đúng không?"

"Biết."

"Đưa ta đi tìm hắn."

"Không thể làm được."

Ánh mắt hắn đầy phẫn h/ận, đột nhiên ngồi xổm xuống, bóp cổ ta: "Tại sao không làm được!"

Cảm giác ngạt thở ập đến, ta nắm lấy tay hắn cố gỡ ra nhưng nó không hề lay chuyển, tên nhóc này làm thật! Vẻ mặt ta nhăn lại, đ/au đớn không chịu nổi, ngay cả hơi thở cũng trở nên hỗn lo/ạn, hít vào thở ra khó khăn.

Ánh mắt hắn khựng lại.

Khi ta còn đang thắc mắc, hắn th/ô b/ạo đẩy ta xuống đất, siết ch/ặt hai vai ta.

"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười khổ sở: "Sư tôn, rốt cuộc con phải làm gì với người đây?"

Làm gì là làm gì?

Giây tiếp theo, một nụ hôn đầy chiếm hữu ập đến như cơn mưa bão. Đồng tử ta giãn to, đầu óc trống rỗng.

Hắn đang làm gì?

Hắn đang làm gì!!!

Ta cố gắng đẩy ra, lòng bàn tay chống vào bụng hắn, nhưng không thể đẩy hắn ra dù chỉ một chút. Ngược lại, hắn còn ép c.h.ặ.t t.a.y ta vào giữa hai cơ thể.

Gần quá rồi!

Ta nghiến răng cắn mạnh vào môi hắn, cố gắng đá/nh thức lương tri của hắn. Hắn khẽ ngẩng đầu, trên môi còn vương vệt m.á.u ấm nóng. Hắn cười lạnh một tiếng, lật ta lại, đ/è ch/ặt xuống.

Không! Hắn lại muốn làm gì nữa đây?! Không được!

"M/ộ Chúc Nam! Ngươi đi/ên rồi sao?!"

Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai ta: "Đúng vậy, ta đi/ên rồi."

Đồ đi/ên!

Ta kịch liệt giãy giụa, nhưng chỉ biết cựa quậy một cách đáng thương. Yêu lực bị phong ấn, trên n.g.ự.c lại có một lỗ m/áu, căn bản không có sức chống cự.

Nhưng không thể sai lầm nối tiếp sai lầm nữa.

Ta cắn răng, nghẹn ngào nói: "Ngươi còn tiếp tục, ta sẽ tự bạo ngay lập tức."

Hắn cứng người lại, dừng mọi hành động. Ta lập tức thoát ra, rụt vào một góc, cảnh giác nhìn hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng đi công tác, mẹ chồng nhốt con trai tôi ngoài hành lang, cắt nước cắt cơm, tôi bình tĩnh báo cảnh sát

Chương 23
Tôi đã ghi lại tất cả những thông tin này vào phần ghi chú trên điện thoại, bao gồm thời điểm xảy ra sự việc, thời lượng, nhiệt độ thời tiết, các triệu chứng biểu hiện, thời gian gọi điện báo cảnh sát và số hiệu xuất cảnh.
Tình cảm
0
Khỉ báo tang Chương 13