4

Quả nhiên, mới học được hai ngày, Triệu Chá đã không chịu đi học nữa.

Chuyện này cuối cùng cũng đến tai ba mẹ tôi.

Ba mẹ thương Triệu Chá, nhưng cũng biết rằng không thể vô duyên vô cớ mà anh ta bị người khác nhắm vào, bèn kéo tôi sang một bên, dò hỏi:

“Đang yên đang lành sao anh con lại không muốn đi học? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Không có mà, các bạn trong lớp đều rất thân thiện, là do Triệu Chá không muốn học thì trách ai được?” Tôi bình thản nói dối không chút ngượng ngùng.

“Anh ta không muốn học thì thôi, nhà mình cũng thừa sức nuôi, có điều…”

Tôi liếc mắt nhìn Triệu Chá, thấy anh ta ngoài mặt thì tỏ vẻ không quan tâm, nhưng thực chất đang dựng tai nghe lén, tôi cười nhẹ một tiếng:

“Nhà chúng ta có gia thế, nhất định phải có người đủ bản lĩnh để gánh vác, Triệu Chá không có chí tiến thủ, còn con cũng chẳng muốn nhận trách nhiệm nặng nề ấy, theo con thấy vẫn là anh Sâm thích hợp nhất.”

Nghe đến đây, Triệu Chá không rảnh giả vờ nữa, trừng mắt phẫn nộ chỉ trích tôi: “Giang Kiều, mày có b/ệnh à? Dựa vào đâu mà để một đứa con hoang không rõ lai lịch thừa kế tất cả tài sản của nhà họ Giang, mày còn coi tao ra gì không?!”

Tôi khoanh tay, giọng lười biếng đáp:

“Anh nghĩ việc điều hành một công ty lớn dễ như trò trẻ con sao? Một kẻ thậm chí chưa có nổi bằng tốt nghiệp cấp ba như anh còn đòi làm chủ tịch công ty đã niêm yết, tôi chỉ sợ anh làm công ty phá sản luôn ấy chứ.”

“Thành tích của anh tệ hại còn chưa tính, lại còn trốn học, đó là trường quý tộc, ai cũng nghiêm túc học hành, thầy cô đã tìm đến tôi để than phiền rồi, anh bảo ba mẹ làm sao mà giữ thể diện đây?”

Ba mẹ tôi lâm vào tình thế khó xử, kịp thời ngăn chặn cuộc tranh cãi này:

“Thôi nào, đều là người một nhà, không thể nói chuyện đàng hoàng sao?”

Những lời tôi nói không phải là không có tác dụng.

Bất kể là địa vị xã hội hiện tại hay chuỗi công ty mở khắp cả nước, tất cả đều là thành quả do ba mẹ tôi từng bước gây dựng lên.

Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi vẫn rất nghèo.

Lần đầu ba mẹ khởi nghiệp thất bại, gia đình ngập trong n/ợ nần, chủ n/ợ hằng ngày đến nhà đ/ập vỡ kính để đòi tiền.

Để tiết kiệm tiền, ba mẹ phải ra chợ nhặt những lá rau bỏ đi về nấu bữa tối.

Giang Sâm lớn hơn tôi ba tuổi, ban ngày dẫn tôi đi trốn n/ợ, tối về lại đi nhặt chai nhựa từ thùng rác.

Chúng tôi đã trải qua hết thảy những khổ cực.

Ba mẹ đương nhiên hy vọng có thể phát triển công ty ngày càng lớn mạnh.

Giao nó cho một kẻ không có năng lực chẳng khác nào h/ủy ho/ại tất cả.

Triệu Chá không có học vấn, cũng chẳng có năng lực, bị loại đầu tiên.

Còn tôi thì không có chí hướng kinh doanh, chẳng hề có ý định dấn thân vào thương trường.

Chỉ có Giang Sâm là ứng cử viên sáng giá nhất.

Anh ấy hiện là sinh viên xuất sắc tại một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, năng lực nổi bật, điều hành công ty nhỏ cũng làm ăn rất thuận lợi.

Dù không phải con ruột, nhưng làm người thân suốt hơn hai mươi năm, sao có thể không có tình cảm?

Ba nhìn tôi bằng ánh mắt sâu xa: “Chuyện bỏ học để sau hẵng tính. Kiều Kiều, gần đây A Sâm cũng đã chuyển đến ký túc xá trong trường, con gọi thằng bé về đi, dù có chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn là một gia đình.”

“Dạ vâng, ba ơi, để con gọi anh ấy về, cuối tuần này mình đi ăn một bữa thật ngon nha!”

Tôi nép vào lòng ba mẹ làm nũng.

Ánh mắt của Triệu Chá như ngấm đầy nọc đ/ộc, c/ăm gh/ét nhìn xuyên qua cơ thể tôi.

Ba im lặng bảo vệ tôi, che chắn ánh nhìn đầy th/ù h/ận ấy.

Cứ làm lo/ạn đi, anh ta càng ngang ngược, thì mọi người càng thêm chán gh/ét anh ta mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lưu lạc nơi bộ lạc nữ quyền cổ xưa nhiều năm, bỗng tìm thấy một chiếc điện thoại

Chương 9
Tôi dạt vào hòn đảo hoang, lạc bước vào một bộ lạc mẫu hệ cổ xưa. Để giữ mạng sống, tôi vứt bỏ lòng tự trọng, trở thành người đàn ông của nữ tù trưởng. Nhờ vào chút kiến thức hiện đại, tôi mới miễn cưỡng đổi lấy được bát cơm thừa. Thế nhưng ngay cả như vậy, địa vị của tôi trong bộ lạc vẫn thấp kém như một con chó. Ba năm trôi qua, tôi gần như đã quên mất tên mình. Cho đến khi tôi biết được, mình chính là vật tế lễ cho kỳ tế lễ mùa thu năm nay! Tôi liều chết lục lọi trong lều của tù trưởng để tìm đường sống, nhưng lại chạm phải một chiếc điện thoại thông minh vẫn còn pin! Và khuôn mặt trên màn hình khóa kia, khiến máu trong người tôi gần như đông cứng lại!
Kinh dị
Tình cảm
0