Khi đại dịch zombie bùng phát, tôi đang ngủ một mình trong ký túc xá, ngủ đến trời đất đảo đi/ên.
Cho đến khi tiếng đ/ập cửa dữ dội khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi mở cửa ra, còn chưa kịp nhìn rõ thứ trước mặt là gì — má/u th/ị/t be bét— Đã bị ai đó đ/á văng đi xa tận hai mét.
Thẩm Diên nhanh tay khóa cửa lại, quay sang m/ắng tôi vì sao không xem tin nhắn.
Cùng lúc đó, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên những dòng “đạn mạc” kỳ quái:
【Tên nam phụ này ng/u thật!】
【Không sao, đợi nó ch*t rồi, nam chính sẽ nhẹ gánh hơn.】
【A!!! Nam chính soái khí, trầm ổn, lạnh lùng của chúng ta cuối cùng cũng xuất hiện rồi!】
Lạnh lùng? Trầm ổn??
Tôi nghiến răng bò dậy khỏi mặt đất, lập tức đ/á trả một cái.
“Đ* m*! Vậy sao cậu không đ/á nó đi! Đá tôi làm gì!!”