Bởi vì trên người ba người kia còn bị thương, để chữa trị tốt hơn cho bọn họ, tôi đã dùng lại cách của bà ngoại, nuôi họ ở trong chậu cây cảnh.

Vì vậy khi tôi bê ba chậu cây cảnh xuất hiện ở sân bay, nhân viên công tác ở sân bay tỏ ra bối rối.

“Nếu như muốn mang xách tay, số lượng chậu cây không quá một chậu, cân nặng không quá 5 cân, kích thước không quá 20x40x55cm. Ba chậu cây cảnh này của cô không mang được...”

“Không được ư, ba chậu cây cảnh này là người nhà của tôi, tôi buộc phải mang hết.”

Mấy nhân viên công tác không khỏi bật cười, nói: “Nếu như ký gửi cây cảnh thì không giới hạn số lượng. Cần lưu ý giới hạn là 32 cân, trọng lượng miễn phí không quá 20 cân, nếu vượt quá sẽ bị tính phí.”

“Được, vậy tôi mang một chậu lên máy bay, hai chậu còn lại ký gửi.”

Tôi ôm ba chậu cây cảnh đến khu nghỉ ngơi, thương lượng với bọn họ: “Để Mai Nương lên máy bay với tôi, ký gửi hai người nhé.”

Tướng Thần lập tức đồng ý: “Được.”

Hình Thiên líu ríu: “Tôi vẫn là trẻ em mà, bỏ đi, thôi vậy, đàn ông tốt không thèm tranh giành với phụ nữ.”

Tôi cười xoa mặt cậu ta: “Ngoan quá.”

Mấy hành khách đi qua thấy tôi nói chuyện với chậu cây cảnh, đều tỏ ra thông cảm.

Thì thầm nói chuyện với nhau: “Nhìn cũng đẹp, nhưng tinh thần hơi bất thường.”

“Ừm, đáng tiếc thật, vừa rồi còn định xin wechat của cô ấy, ai ngờ lại bị b/ệnh.”

Mai Nương lườm bọn họ: “Cái gì vậy này, anh ta mới bị b/ệnh ấy, đợi lát nữa anh ta đi vệ sinh tôi dọa anh ta tè ra quần.”

“Kệ đi, cô ngủ lát đi.”

Tôi ôm hộp chứa Mai Nương lên máy bay.

Nhìn giá hành lý, đang nghĩ làm cách nào để đặt hộp lên đó.

Nam sinh mặc sơ mi thể thao ngồi ở lối đi đứng dậy: “Muốn cất hành lý à? Tôi giúp cô.”

Tôi nhìn đôi mắt trong veo của cậu ta, bèn đưa chiếc hộp sang: “Cảm ơn.”

“Chuyện cỏn con thôi mà.”

Cậu ta cất hộp xong thì ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cô cũng đến Tân Cương à?”

Tôi hơi bối rối trước sự bắt chuyện của cậu ta nhưng vẫn gật đầu: “Ừm.”

“Đi du lịch?”

“Hả? Ừm.”

“Tôi cũng đi du lịch, hay là hai ta cùng ghép xe?”

Cậu ta mỉm cười, nụ cười trong veo lại đến mức khiến người ta bất giác muốn lại gần.

Nhưng tôi vẫn từ chối: “Hừm... không cần đầu, tôi có đi chung với người nhà.”

Dù sao tôi cũng không phải đi du lịch, sợ những việc sắp trải qua sẽ khiến cậu ta sợ hãi.

Tôi quay sang nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, chân trời vốn đầy ánh nắng bắt đầu bị mây đen che phủ.

Có vẻ như sự xuất hiện của tôi luôn mang đến tai họa cho một nơi nào đó.

Linh lung tâm ở trong cơ thể tôi thật sự tốt đến vậy sao?

Tôi mới 20 tuổi, bắt tôi duy trì và bảo vệ yên bình của chúng sinh, trách nhiệm này có phải quá nặng nề đối với tôi hay không?

Mà lần này tới núi Côn Lôn, không biết sẽ gặp phải thứ đ/áng s/ợ gì.

Tôi cảm thấy hơi mệt, quay người sang một bên và ngủ thiếp đi.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0