Bởi vì trên người ba người kia còn bị thương, để chữa trị tốt hơn cho bọn họ, tôi đã dùng lại cách của bà ngoại, nuôi họ ở trong chậu cây cảnh.

Vì vậy khi tôi bê ba chậu cây cảnh xuất hiện ở sân bay, nhân viên công tác ở sân bay tỏ ra bối rối.

“Nếu như muốn mang xách tay, số lượng chậu cây không quá một chậu, cân nặng không quá 5 cân, kích thước không quá 20x40x55cm. Ba chậu cây cảnh này của cô không mang được...”

“Không được ư, ba chậu cây cảnh này là người nhà của tôi, tôi buộc phải mang hết.”

Mấy nhân viên công tác không khỏi bật cười, nói: “Nếu như ký gửi cây cảnh thì không giới hạn số lượng. Cần lưu ý giới hạn là 32 cân, trọng lượng miễn phí không quá 20 cân, nếu vượt quá sẽ bị tính phí.”

“Được, vậy tôi mang một chậu lên máy bay, hai chậu còn lại ký gửi.”

Tôi ôm ba chậu cây cảnh đến khu nghỉ ngơi, thương lượng với bọn họ: “Để Mai Nương lên máy bay với tôi, ký gửi hai người nhé.”

Tướng Thần lập tức đồng ý: “Được.”

Hình Thiên líu ríu: “Tôi vẫn là trẻ em mà, bỏ đi, thôi vậy, đàn ông tốt không thèm tranh giành với phụ nữ.”

Tôi cười xoa mặt cậu ta: “Ngoan quá.”

Mấy hành khách đi qua thấy tôi nói chuyện với chậu cây cảnh, đều tỏ ra thông cảm.

Thì thầm nói chuyện với nhau: “Nhìn cũng đẹp, nhưng tinh thần hơi bất thường.”

“Ừm, đáng tiếc thật, vừa rồi còn định xin wechat của cô ấy, ai ngờ lại bị bệ/nh.”

Mai Nương lườm bọn họ: “Cái gì vậy này, anh ta mới bị bệ/nh ấy, đợi lát nữa anh ta đi vệ sinh tôi dọa anh ta tè ra quần.”

“Kệ đi, cô ngủ lát đi.”

Tôi ôm hộp chứa Mai Nương lên máy bay.

Nhìn giá hành lý, đang nghĩ làm cách nào để đặt hộp lên đó.

Nam sinh mặc sơ mi thể thao ngồi ở lối đi đứng dậy: “Muốn cất hành lý à? Tôi giúp cô.”

Tôi nhìn đôi mắt trong veo của cậu ta, bèn đưa chiếc hộp sang: “Cảm ơn.”

“Chuyện cỏn con thôi mà.”

Cậu ta cất hộp xong thì ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cô cũng đến Tân Cương à?”

Tôi hơi bối rối trước sự bắt chuyện của cậu ta nhưng vẫn gật đầu: “Ừm.”

“Đi du lịch?”

“Hả? Ừm.”

“Tôi cũng đi du lịch, hay là hai ta cùng ghép xe?”

Cậu ta mỉm cười, nụ cười trong veo lại đến mức khiến người ta bất giác muốn lại gần.

Nhưng tôi vẫn từ chối: “Hừm... không cần đầu, tôi có đi chung với người nhà.”

Dù sao tôi cũng không phải đi du lịch, sợ những việc sắp trải qua sẽ khiến cậu ta sợ hãi.

Tôi quay sang nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, chân trời vốn đầy ánh nắng bắt đầu bị mây đen che phủ.

Có vẻ như sự xuất hiện của tôi luôn mang đến tai họa cho một nơi nào đó.

Linh lung tâm ở trong cơ thể tôi thật sự tốt đến vậy sao?

Tôi mới 20 tuổi, bắt tôi duy trì và bảo vệ yên bình của chúng sinh, trách nhiệm này có phải quá nặng nề đối với tôi hay không?

Mà lần này tới núi Côn Lôn, không biết sẽ gặp phải thứ đ/áng s/ợ gì.

Tôi cảm thấy hơi mệt, quay người sang một bên và ngủ thiếp đi.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15