[Trời ơi anh ơi! Anh ho xong rồi hãy nói! Trông tội nghiệp quá!]

[Đại sư Phát Tài, anh ấy muốn hỏi tại sao Ánh trăng sáng không chịu đến? Có thể chiêu h/ồn thêm lần nữa không? Tiền bạc không thành vấn đề.]

[Lầu trên sao hiểu chuyện thế?]

[Tôi là trợ lý đặc biệt của Thẩm thiếu gia, đây là kỹ năng cơ bản thôi.]

Mắt tôi sáng rỡ khi bắt được cụm từ "tiền bạc không thành vấn đề". Nhưng ánh sáng ấy lịm đi rất nhanh, "Đây không phải là vấn đề tiền bạc." Trời mới biết, khi nói ra câu này lòng tôi đang rỉ m.á.u. Không phải tôi coi tiền như rác, mà là tôi hết cách rồi. Người ta là m/a mà không muốn đến, tôi đâu thể dùng vũ lực lôi người ta từ dưới Địa phủ lên được?

Thẩm Húc cuối cùng cũng ngừng ho. Anh ta phớt lờ lời giải thích của tôi, tin rằng lòng thành sẽ làm lay động cả đ/á, lập tức dùng hành động để chứng minh quyết tâm. Một cái, một cái, rồi lại thêm một cái hiệu ứng Carnival liên tục n/ổ tung trên màn hình.

[Thẩm Húc gửi tặng Carnival x100]

[Thẩm Húc gửi tặng Carnival x100]

[Thẩm Húc gửi tặng Carnival x100]

Miệng anh ta vẫn không ngừng hỏi: "Đại sư Phát Tài, đã đủ chưa?"

Tôi: !!!

Làm ơn đừng dùng tiền bạc để thử thách đạo đức nghề nghiệp của tôi có được không!

6.

Tôi nén đ/au thương, nói lời trái với lòng mình: "Thực sự không được mà, đừng tặng nữa..."

[Thẩm Húc gửi tặng Carnival m100]

[Trợ lý của Thẩm Húc gửi tặng Carnival x1]

[Đại sư Phát Tài, cô giúp Thẩm thiếu gia một tay đi! Không gặp được cô ấy, Thẩm thiếu gia nhà chúng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.]

Cư dân mạng cũng bắt đầu hùa vào khuyên nhủ. Thẩm Húc chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Đã đủ chưa?"

Tôi hoàn toàn sụp đổ, hét lên để c/ắt ngang màn "b/ắt c/óc bằng tiền" này: "Dừng lại! Đừng tặng nữa! M/a cũng có “nhân quyền” của m/a đó mà! Người ta đã không muốn gặp anh, tôi cũng không thể cưỡng cầu người ta được!" Ở Địa phủ, ngoại trừ những vo/ng h/ồn đang thụ hình tại 18 tầng địa ngục hoặc đã thụ hình xong chờ đầu t.h.a.i thành s/úc si/nh, thì những linh h/ồn đang xếp hàng chờ đầu t.h.a.i làm người đều là lương q/uỷ.

Tội q/uỷ thì không có “nhân quyền”, không có quyền lựa chọn, được chiêu h/ồn lên dương gian hít thở chút không khí thì có khi còn mong không hết. Nhưng lương q/uỷ thì khác, họ đã có tên trong sổ đầu th/ai, có quyền lựa chọn, đến hay không hoàn toàn do họ quyết định.

Chưa kể, nếu lúc chiêu h/ồn mà đúng lúc người ta chuẩn bị đi đầu th/ai, bạn dùng vũ lực cưỡng ép người ta lên dương gian làm lỡ mất thời khắc quan trọng thì đó là chuyện lớn, phải xếp hàng lại từ đầu còn là chuyện lớn hơn.

Cưỡng ép chiêu h/ồn, nói nhẹ thì là thất đức, nói nặng thì là can thiệp vào nhân quả. Tóm lại, tôi không làm...

Lời nói trong lúc bị dồn vào đường cùng của tôi khiến Thẩm Húc bị đả kích nặng nề, cả người anh ta đờ ra như h/ồn lìa khỏi x/ác.

7.

Lúc này, đám cư dân mạng lanh lợi bắt đầu động n/ão: [Đại sư Phát Tài chỉ nói là q/uỷ người ta không muốn lên, chứ đâu có nói Thẩm thiếu gia không được xuống đó tìm đâu?]

[Chị em ơi, phát hiện chấn động đấy!]

[Tour du lịch Địa Phủ một ngày? Chơi lớn vậy sao?]

[Liệu có ổn không? Địa Phủ mà dễ vào thế à?]

[Lầu trên là fan mới đúng không? Đại sư Phát Tài nhà này có 'qu/an h/ệ' dưới đó đấy.]

Những lời này đương nhiên Thẩm Húc đều đọc được. Đôi mắt đang c.h.ế.t lặng của anh ta bỗng bừng lên tia sáng gọi là hy vọng. Tay anh ta lại bắt đầu múa may, hiệu ứng Carnival một lần nữa nở rộ rực rỡ trong phòng livestream.

Đám đông cũng được đà lấn tới, cả màn hình ngập tràn dòng chữ: [Đồng ý đi, đồng ý đi!]

Người không có tiền thì nhấn thích lia lịa, người có tiền thì tặng tim, hoa hồng, vé nhân khí không ngừng nghỉ. Cái màn này trực tiếp thu hút cả những người qua đường tò mò vào xem, nhân khí phòng livestream tăng vọt vùn vụt.

Bản tính của người mình là thích hóng chuyện. Những người mới vào cứ ngỡ đang xem hiện trường cầu hôn, người thì hỏi: [Đại gia Top 1 đang cầu hôn chủ kênh đấy à?].

Người thì dù chưa hiện bảng fan cũng hùa theo: [Đồng ý đi, gật đầu đi!]

Cũng có người đầy chính nghĩa: [Mấy người đừng có ở đây mà b/ắt c/óc đạo đức chủ kênh.]

[Chúng tôi không b/ắt c/óc đạo đức, chúng tôi b/ắt c/óc bằng tiền. Các người không thấy khóe miệng Đại sư Phát Tài còn khó đ/è xuống hơn cả nòng s.ú.n.g AK à?]

[Đại sư đang sướng rơn ra ấy chứ.]

Này! Sao lại nói huỵch toẹt ra thế? Tôi cũng cần giữ thể diện chứ bộ?

Cơ mà, thể diện cũng chẳng đáng mấy đồng. Thôi thì... vứt đi cũng được!

Thấy quà cáp trong phòng livestream cứ n/ổ tung không dừng, Thẩm Húc thì hăng m.á.u như muốn đem cả gia tài ra cống nộp, tôi vội vàng gào lên khản cả cổ: "Tôi đồng ý! Tôi đồng ý rồi! Dừng lại đi, đừng tặng nữa!"

Nghe vậy, Thẩm Húc cuối cùng cũng nở nụ cười thỏa nguyện.

8.

Cư dân mạng cũng được dịp mát lòng mát dạ: [Tốt quá, thành tựu 'Dạo chơi Địa Phủ' sắp hoàn thành rồi.]

[Tôi phải xem trước nơi ở tương lai của mình mới được, Đại sư Phát Tài chắc chắn sẽ chiều lòng chúng tôi, đúng không?]

Hóa ra, đây chính là lý do các người hùa vào tặng quà hả?

Tôi cố tình nghiêm mặt, ra vẻ sắt đ/á vô tình mà từ chối: "Đưa người sống xuống Địa Phủ thuộc về hành vi 'vượt biên trái phép', không được livestream đâu."

Cư dân mạng: 【...】

Vượt biên trái phép cái con khỉ khô ấy!

Đám đông vẫn chưa cam tâm, định làm lo/ạn một trận nhưng dưới cơn mưa bao lì xì hào phóng của Thẩm thiếu gia, tất cả đều được vỗ về nhanh ch.óng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm