Tôi đang định thoát ra.
Bàn tay đặt trên chuột lại bị Giang Tấn Sát phủ lên.
Hắn cầm tay tôi mở một thư mục khác.
Tên là "Mục tiêu học tập".
"Tôi thật sự không muốn học nữa..."
Tôi vừa nói vừa nhìn vào màn hình.
Sau đó sững người.
Người trong từng tấm ảnh kia.
Đều là tôi.
Tôi quay đầu lại.
Đối diện với khuôn mặt Giang Tấn Sát đang ở rất gần.
"Cậu chụp lén tôi?"
"Tôi chụp công khai."
Hắn đáp rất tự nhiên.
"Ai cũng biết, chỉ có cậu không biết."
Nói xong.
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi tôi.
Rõ ràng trước đó không lâu còn đỏ mặt vì bị tôi hôn má.
Giờ đã tiến hóa thành l/ưu m/a/nh lão luyện rồi sao?
À không.
Hắn vốn luôn là l/ưu m/a/nh.
Chỉ là trước đây l/ưu m/a/nh trong mơ thôi.
Tâm trạng tôi lúc này rất phức tạp.
Biết Giang Tấn Sát thầm thích mình là một chuyện.
Tận mắt nhìn thấy từng dấu vết hắn thích mình lại là chuyện khác.
"Hối h/ận chưa?"
"Ở bên tôi ấy."
"Đàn ông đích thực không bao giờ hối h/ận."
Tôi chậm rãi kéo xuống xem từng tấm ảnh.
Phát hiện không có bức nào là ảnh chụp chung của hai đứa.
Tôi kéo hắn lại.
Giơ điện thoại lên chụp một tấm selfie.
"Được rồi."
"Sau này đừng đáng thương chỉ chụp mỗi mình tôi nữa."
"Chụp chung với tôi chẳng phải tốt hơn sao?"
Cuối cùng.
Tấm ảnh đó được chuyển vào máy tính.
Được kéo vào thư mục mang tên "Mục tiêu học tập".
Còn tôi.
Cuối cùng cũng lôi được cậu bạn trai nghiện học của mình ra ngoài hẹn hò.
Mặc dù...
Điểm đến là thư viện.
Nhưng dù sao cũng là một bước tiến lớn rồi.
NGOẠI TRUYỆN 2: THẬT RA TÔI CŨNG THÍCH CẬU
Làm gì có ai chỉ vì một giấc mơ mà đồng ý yêu người khác chứ?
Tôi nhìn Giang Tấn Sát đang được mất lo âu trước mặt.
Lần thứ e nờ tôi nghi ngờ rằng IQ của tên này có phải chỉ dùng hết vào việc học rồi không.
Yêu nhau được ba tháng.
Giang Tấn Sát đã bắt đầu lo tôi chán hắn.
Muốn chia tay với hắn.
Lý do hắn đưa ra là:
"Chỉ là vài giấc mơ thôi."
"Tôi cảm thấy lúc đó cậu chỉ nhất thời chưa tỉnh táo."
"Chứ không thật sự thích tôi."
Nghe xem.
Mọi người nghe xem.
Đúng chuẩn nam chính nhẫn nhịn đáng thương của thời hiện đại.
Nhưng đây có phải kênh phim cẩu huyết đâu.
Đừng diễn mấy màn tình cảm dây dưa đó với tôi.
Thế mà Giang Tấn Sát lại giống như sắp khóc đến nơi.
Ngay cả bạn cùng bàn cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Còn hỏi tôi có phải bắt cá hai tay rồi không.
Tôi...
Thôi bỏ đi.
Đây là bạn cùng bàn ruột.
Đánh ch*t rồi biết tìm đâu ra người ngồi cùng.
"Rốt cuộc phải làm thế nào cậu mới tin tôi thích cậu?"
Đây là lần thứ bảy trong tháng tôi hỏi câu này.
"Chúng ta kết hôn đi."
"?"
Tôi chỉ vào mình rồi chỉ sang hắn.
"Hai đứa mình đúng là đã trưởng thành rồi."
"Nhưng vẫn chưa đến tuổi kết hôn mà!"
"Vậy thì đính hôn trước."
"Không phải..."
Tôi ngồi xuống cạnh hắn.
"Rốt cuộc cậu đang lo cái gì? Tại sao tôi phải chia tay với cậu?"
Giang Tấn Sát im lặng một lúc rồi nói:
"... Hồi nhỏ cậu cũng như vậy."
"Nói muốn làm bạn với tôi."
"Nhưng sau một thời gian lại đi chơi với người khác."
"..."
Mối th/ù này là từ bao nhiêu năm trước rồi vậy?
"Tại vì tôi không thích bố mẹ cậu."
"Mỗi lần nhìn tôi, họ đều giống như đang đ/á/nh giá một món hàng."
"Không sao."
Giang Tấn Sát nhắm mắt lại.
"Tôi cũng không thích bố mẹ mình."
"Thật ra họ cũng không thích tôi."
"Chỉ là bây giờ họ cần dùng tới tôi thôi."
"Chẳng lẽ là kiểu ông nội để lại toàn bộ cổ phần công ty cho cậu ấy hả?"
Giang Tấn Sát nhướng mày nhìn tôi.
"Sao cậu biết?"
"... Tôi đoán thôi, ha ha."
Tôi lập tức quay mặt đi.
Âm thầm kh/inh bỉ chính mình.
Tại sao lại đi thương hại một người giàu chứ?
Hắn có tiền còn chưa đủ sao?!
"Bây giờ tôi ở bên cậu rồi."
"Như thế là đủ."
"Đừng nghĩ linh tinh nữa."
"Vậy cậu sẽ không..."
"Không đâu không đâu không đâu!"
"Dù là chuyện gì cũng không!"
Đúng lúc đó.
Giang Tấn Sát bị giáo viên gọi đi.
Bạn cùng bàn lặng lẽ dịch ghế tới bên cạnh tôi.
"Bộ phim cẩu huyết của hai người vẫn chưa kết thúc à?"
"Cậu cứ hôn thẳng lên rồi bảo hắn: Là một thằng đàn ông, không được suy nghĩ lung tung nữa."
"Cho nên mới bảo cậu đọc ít tiểu thuyết thôi."
Tôi đẩy cậu ta một cái.
"Không thấy như thế rất sến sao?"
"Nói thật đi."
Bạn cùng bàn tò mò hỏi.
"Sao cậu đột nhiên ở bên Giang Tấn Sát vậy?"
Câu hỏi này đúng vào trọng điểm.
Thật ra Giang Tấn Sát cũng luôn muốn biết đáp án.
"Vớ vẩn."
Tôi tức gi/ận đáp.
"Đương nhiên là vì tôi thích cậu ấy."
Nói xong.
Tôi liếc về phía Giang Tấn Sát đang lén đứng ngoài cửa nghe tr/ộm.
Lại càng tức hơn.
Tại sao tôi lại thích phải một người kỳ quái như thế chứ?
Không còn cách nào.
Ai bảo từ nhỏ tôi đã là người mê cái đẹp.
Dù sao thì.
Ngay lần đầu tiên gặp hắn khi còn bé.
Tôi đã muốn làm bạn với hắn rồi.
Còn bây giờ khi đã lớn.
Thì muốn...
Làm bạn trai thôi. ❤️
_END_