NGỌC TRẤN THI

Chương 4

02/10/2025 19:26

12

Kỷ Lê đưa điện thoại đến bên cửa sổ, trông có vẻ vẫn còn một khoảng cách so với mặt đất.

"Đây là tầng ba, hơn nữa không có chỗ đặt chân, tôi nhảy xuống thế nào được?"

Thấy tôi mãi không trả lời, Kỷ Lê có chút sốt ruột.

"Phó Diên, cô nói gì đi chứ!"

Trong đầu tôi vẫn luôn suy nghĩ về dương hỏa trên người Kỷ Thức Du.

Bị Kỷ Lê ngắt lời như vậy, tôi đột nhiên hoàn h/ồn lại, trầm giọng hỏi:

"Nhà cô còn có người khác không?"

Kỷ Lê lắc đầu, "Hết rồi, ba mẹ tôi gần đây đi công tác nước ngoài, người giúp việc trong nhà đều không ở lại qua đêm, cũng vì lý do này mà cậu tôi mới đến ở cùng tôi."

Tôi chậc lưỡi, vậy thì tối nay quả là một thời cơ ra tay tuyệt vời.

Thấy sắc mặt tôi ngày càng tệ, sự bất an trong lòng Kỷ Lê dần dần khuếch đại.

"Sao vậy?"

Tôi nói với cô ta: "Mệnh số trên người cậu cô đã tận, tối nay chắc chắn sẽ có hành động, cô phải tìm cách rời khỏi ngôi nhà này."

Kỷ Lê sắp khóc đến nơi rồi.

"Cậu tôi đang canh ở bên ngoài, tôi rời đi thế nào được?"

Thấy cô gái nhỏ này thật sự đã sợ hãi, tôi vội vàng an ủi: "Không sao, vậy cô cứ trốn trong phòng trước đi, tạm thời anh ta không vào được đâu."

"Gửi địa chỉ nhà cô cho tôi đi, bây giờ tôi xuất phát đến tìm cô."

Kỷ Lê nghe xong liền nhắn địa chỉ cho tôi ở trong tin nhắn riêng.

Tôi xem từ chỗ tôi đi taxi đến đó chắc mất khoảng nửa tiếng.

"Phó Diên, cô nhất định phải đến nhanh lên đó, cho dù có vượt tốc độ cả quãng đường tôi cũng lo liệu được cho cô."

Đang nói chuyện, ngoài cửa đột nhiên có tiếng động.

"Tiểu Lê, con ngủ rồi à?"

Kỷ Thức Du thử vặn tay nắm cửa, phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Kỷ Lê đột ngột nhìn ra cửa.

Khán giả trước màn hình cũng nín thở theo.

"Xong rồi, Kỷ Thức Du tìm đến cửa rồi."

"Chắc là phát hiện ra có điều không ổn rồi."

"A Di Đà Phật phù hộ con, hu hu hu, sợ quá."

May mà Kỷ Thức Du thấy bên trong không có động tĩnh, anh ta nghi hoặc một hồi rồi bỏ đi.

Chắc là tưởng Kỷ Lê đã ngủ rồi.

13

"Tôi còn tưởng anh ta định phá cửa xông vào chứ."

"Tôi thấy là giả đó, bùa ngải gì chứ, tiểu q/uỷ gì chứ, chắc là Phó Diên bịa ra để câu view thôi."

"Đúng đó, Kỷ Thức Du đã về ngủ rồi, không phải nói tối nay sẽ đổi mạng sao?"

"Ngày mai Kỷ Thức Du ngủ dậy xem được livestream này, chắc là mặt tức đến đen sì."

"Tối nay còn dài mà, các người đừng vội kết luận."

"Lầu trên có thằng ngốc, tin vào chuyện m/a q/uỷ, ha ha ha."

Trong phần bình luận cậu một câu, tôi một câu, ý kiến trái chiều.

Đột nhiên, từ phía cửa truyền đến tiếng lõi khóa đang chuyển động.

Trong lòng tất cả mọi người đều gi/ật thót.

"Tiếng gì vậy? Hình như có ai đang dùng chìa khóa mở cửa?"

"Chẳng lẽ Kỷ Thức Du đi lấy chìa khóa rồi?"

"Người đàng hoàng ai lại nhân lúc người khác ngủ say lén dùng chìa khóa mở cửa chứ?"

Thấy Kỷ Lê vẫn còn ngẩn người, tôi vội vàng hét lên với cô ta: "Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau lấy đồ chặn cửa chính lại!"

Kỷ Lê cứng đờ người, may mà cô ta phản ứng đủ nhanh, kịp dùng ghế chặn tay nắm cửa lại trước khi Kỷ Thức Du mở cửa.

Kỷ Thức Du vặn tay nắm cửa mấy lần, phát hiện có điều không ổn.

"Tiểu Lê, con chưa ngủ phải không?"

Không biết tại sao, khi Kỷ Thức Du nói câu này lại cảm thấy âm u đến lạ.

Lúc này tôi vừa hay tìm được một chiếc taxi, báo địa chỉ cho tài xế xong, tôi cúi đầu nói tiếp với Kỷ Lê:

"Tầm khoảng hai mươi phút nữa tôi sẽ đến, cô cố gắng kéo dài thời gian."

Kỷ Lê căng thẳng nắm ch/ặt điện thoại, sau đó gật đầu.

Kỷ Thức Du ở ngoài cửa lại gõ ba tiếng.

"Tiểu Lê, không phải con đói bụng sao? Cậu nấu đồ ăn khuya cho con rồi, ra ăn chút đi?"

14

"Đừng mà, anh ta đang lừa cô mở cửa đó, tuyệt đối đừng ra ngoài."

"Ngốc à, người ta tốt bụng nấu đồ ăn khuya cho cô, còn bị suy đoán á/c ý."

"Bạn mới ngốc đó? Tạm thời không nói đến chuyện m/a q/uỷ, người đàng hoàng có ai lại dùng chìa khóa mở cửa phòng người khác không?"

"Đúng đó, Kỷ Thức Du không phải là kẻ bi/ến th/ái chứ?"

"Cái này thì đáng tin hơn nhiều so với mấy chuyện đổi mạng tiểu q/uỷ gì đó."

Tôi đoán Kỷ Thức Du chắc đã nhận ra có điều không ổn, bây giờ phải ổn định anh ta trước đã.

Tôi: "Trả lời anh ta đi, đừng để anh ta phát hiện ra manh mối."

Kỷ Lê gật đầu, nhỏ giọng nói với Kỷ Thức Du ngoài cửa: "Cảm ơn cậu, con hơi buồn ngủ rồi, không ăn nữa đâu."

Kỷ Thức Du không bỏ cuộc, ôn tồn khuyên nhủ: "Cậu đã nấu xong rồi, ra ăn chút đi, nếu không thì lãng phí lắm."

Thấy Kỷ Thức Du cố chấp như vậy, Kỷ Lê đành phải tạm thời đồng ý với anh ta.

"Vậy lát nữa con ra ăn sau."

"Được được."

Lần này Kỷ Thức Du đã hài lòng.

Nghe tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, mọi người thở phào một hơi.

Nhưng giây tiếp theo, chiếc ghế ở cửa đột nhiên đổ xuống đất, phát ra một tiếng động lớn.

Cánh cửa "két" một tiếng, từ từ mở ra.

Kỷ Thức Du đứng ngược sáng ở cửa, không nhìn rõ vẻ mặt của anh ta.

Anh ta có chút tiếc nuối nói: "Gì vậy, không phải Tiểu Lê vẫn đang nghịch điện thoại sao?"

Những khán giả vẫn đang xem livestream đều sợ ngây người.

"Tôi không hiểu, làm sao mà vào được vậy?"

"Toang rồi, Kỷ Lê cô sẽ không sao chứ, a a a Phó Diên cô mau đến đi."

"Hay là chúng ta báo cảnh sát đi? Cảm giác thật sự không ổn chút nào."

Kỷ Lê theo phản xạ giấu điện thoại đi.

Cô ta sợ đến nói năng lộn xộn: "Cậu, cậu, sao cậu lại vào được?"

Kỷ Thức Du từ từ đến gần, đưa bàn tay lạnh lẽo ra xoa đầu Kỷ Lê.

"Ra ăn chút đồ ăn khuya rồi hãy ngủ."

15

"Dạ dạ..."

Kỷ Lê sợ đến mức giọng nói cũng vỡ ra.

May mà Kỷ Thức Du chỉ kỳ lạ nhìn cô một cái, rồi quay người rời đi.

Kỷ Lê đi theo sau anh ta, cầm điện thoại lên, gõ chữ cầu c/ứu trên màn hình.

"Tôi phải làm sao đây?"

Thấy cũng gần đến nơi, tôi an ủi: "Cô cứ thuận theo anh ta trước đi, đừng bứt dây động rừng, tôi sắp đến rồi."

Tài xế dừng xe ở cổng lớn của khu biệt thự, quay đầu lại nói với tôi: "Cô em, ở đây không cho xe ngoài vào, chỉ có thể đưa cô đến đây thôi."

"Không sao, không sao ạ."

Tôi trả tiền xong rồi xuống xe, không ngờ lại bị bảo vệ ở cổng chặn lại.

Ý thức phòng bị của bảo vệ ở khu dân cư cao cấp này không phải dạng vừa.

Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, cảnh giác nói: "Tôi chưa gặp cô bao giờ, cô là cư dân ở tòa nào?"

Tôi có chút sốt ruột, giải thích: "Tôi đến tìm bạn."

"Muộn thế này rồi, tìm bạn gì?"

Tôi nhất thời nghẹn lời.

Phần bình luận cũng sốt ruột theo.

"Bảo vệ này làm cái gì vậy, mau cho người ta vào đi!"

"Không được đâu, đây là công việc của họ, bảo vệ cũng đâu biết bên trong xảy ra chuyện gì."

"Hay là mang cả bảo vệ đi cùng luôn đi."

Kỷ Lê cũng chú ý đến tình hình bên này, cô ta gửi cho tôi một dãy số.

Tôi bấm gọi vào số đó.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói Kỷ Lê cố ý đ/è thấp: "Cô đưa điện thoại cho bảo vệ đi."

Không biết Kỷ Lê đã nói những gì, bảo vệ liền cho tôi đi qua.

Định vị hiển thị, cách đích đến còn một cây số.

Tôi chỉ có thể vừa thở hổ/n h/ển, vừa đối chiếu số nhà.

Trong màn hình, Kỷ Thức Du có chút kỳ lạ hỏi: "Vừa nãy con gọi điện cho ai vậy?"

Tim tôi lập tức thót lên tận cổ họng.

May mà đầu óc Kỷ Lê quay cũng khá nhanh.

"Lúc nãy con không ngủ được nên có đặt đồ ăn ngoài, vừa nãy gọi điện báo bảo vệ cho vào."

"Nếu sớm biết cậu nấu đồ ăn khuya cho con, con đã không đặt rồi."

Lời giải thích này cũng lý giải được tại sao trước đó Kỷ Lê lại không chịu ra ăn khuya.

Kỷ Thức Du buông xuống cảnh giác, lại trở lại vẻ cưng chiều cô ta như trước.

"Không sao, nếu con thích ăn đồ ăn ngoài, vậy lát nữa cứ ăn đồ ăn ngoài đi."

Kỷ Lê trả lời qua loa một tiếng, mắt thỉnh thoảng lại liếc ra cửa.

Kỷ Thức Du vừa định hỏi cô ta làm sao vậy, thì nghe thấy có người bấm chuông cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7