Mùi hương bữa sáng lan tỏa khắp phòng.
Bụng tôi réo lên ùng ục.
Tôi liếc nhìn hai người họ, rồi x/ấu hổ đặt tay lên bụng mình.
Sáng nay vừa thức dậy tôi đã vội vã chen chúc trên tàu điện ngầm, chẳng kịp m/ua đồ ăn sáng.
Hy vọng họ không nghe thấy tiếng bụng tôi kêu.
Lăng Vọng Ý vốn định từ chối hộp đồ ăn, không hiểu sao lại đổi ý nhận lấy.
Anh thản nhiên nói: "Được, lát nữa tôi chuyển khoản cho cậu."
Lục Dật như muốn nói gì đó, nhưng thấy vẻ hờ hững của Lăng Vọng Ý, đành khéo léo rút lui.
Từ đầu đến cuối, anh ta chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một lần.
Ngày trước, có lẽ tôi đã thấy tủi thân.
Nhưng giờ đây, nghĩ đến những hành động đ/ộc á/c anh ta đã làm với tôi trong giấc mơ, tôi chẳng dám buồn nữa.
Phải nhịn, mạng sống cả nhà đang đặt trong tay mình đấy.
Tôi nhìn chằm chằm vào logo Chu Ký sang trọng trên hộp đồ ăn, đầu óc miên man.
Lục Dật đúng là đại gia, ngay cả bữa sáng cũng xa hoa thế này.
Đâu giống kẻ làm công ăn lương như tôi, buổi sáng ăn được một chiếc bánh rán mười tệ đã coi như cải thiện bữa ăn rồi.
Nghe nói tập đoàn Lộc Linh nơi tôi đang làm việc chính là tài sản của nhà họ Lục.
Đúng là… công chính tốt x/ấu gì cũng là tổng tài gì đó, ngày nào cũng không quản lý công ty, suốt ngày quay quanh thụ chính.
Còn chẳng bằng một nhân viên khác họ như thụ chính, chăm chỉ làm việc.
Chả trách cuối cùng người quản lý công ty lại là thụ chính.
"Tôi bị dị ứng tôm, phần này cậu ăn đi."
Lăng Vọng Ý đẩy hộp sủi cảo tôm pha lê về phía tôi.
Tôi vừa mừng vừa sợ: "Vậy tôi chuyển tiền cho cậu nhé?"
Khóe môi anh nhếch lên: "Không cần, coi như cảm ơn cậu sáng nay đã chấm công hộ tôi."
Lý do này khiến tôi dễ chấp nhận hơn.
Thế là tôi vui vẻ nhận lấy hộp sủi cảo tôm pha lê này.
Nói thật lòng, trong mấy tháng Lục Dật đưa bữa sáng cho Lăng Vọng Ý, gần như ngày nào cũng là tôi xử lý số đồ ăn đó.
Là một fan cuồ/ng thầm thích Lục Dật, ban đầu tôi còn cảm thấy hơi nh/ục nh/ã.
Gh/en tị với sự quan tâm chu đáo mà Lăng Vọng Ý nhận được từ Lục Dật.
Thậm chí còn cảm thấy việc Lăng Vọng Ý mỗi lần đều đưa bữa sáng cho tôi, bản thân thì không ăn, là sự s/ỉ nh/ục đối với Lục Dật.
Vì thế, buổi tối tôi càng đi/ên cuồ/ng trả th/ù Lăng Vọng Ý.
Nhưng giờ đây, tựa như màn sương m/ù trong đầu tôi đã tan biến, tâm trí trở nên minh mẫn chưa từng có.
Tôi nhận ra điểm bất thường.
Sao chuyện này không giống Lục Dật ngày ngày mang cơm cho Lăng Vọng Ý, mà ngược lại cứ như... Lăng Vọng Ý m/ua đồ ăn của Lục Dật rồi ngày ngày đưa cho tôi?
Hồi tưởng lại hành vi của Lục Dật trong ký ức, tôi càng thấy không ổn.
Hình như anh ta có chút... li /ếm quá mức rồi thì phải?
Cảm giác anh ta li /ếm Lăng Vọng Ý còn dữ hơn tôi li /ếm anh ta.
Hơi mất hứng nhỉ.
Không đúng, sao tôi lại có thể nghĩ như vậy về Lục Dật chứ?
Anh ta là nam thần mà tôi đã thích từ thờihọc sinh đến tận bây giờ.
Tôi lắc đầu, ném hết mấy suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Buổi trưa, khi đi ngang qua cầu thang bộ, tôi phát hiện Lăng Vọng Ý đang gọi điện thoại.
Hình như gia đình đang thúc giục anh kết hôn, trong anh bực bội thấy rõ.
"Mẹ, con không được, với ai cũng không “đứng” dậy được, được chưa?”
"Thật hay giả? Tất nhiên là thật, không thì mẹ học theo cách dì Lý quấn lấy ba, thử bỏ th/uốc con xem?”
"Ừ, con là gay đấy, mẹ hài lòng chưa?"