Thuần Hóa

Chương 2

04/09/2024 17:32

Cha ta không phải cha ruột.

Khoảng thời gian trước trong xiếc dân gian có lưu hành ‘Thú Hài’, chính là một đứa trẻ một hai tuổi, bị quấn xích từ nhỏ, nuôi lớn bằng cách nuôi thú hoang, đến năm sáu tuổi là có thể mang ra ngoài biểu diễn.

Thú hài thế này thường rất khó nuôi, nuôi không tốt thì sẽ ch*t, bởi vậy đứa nào cũng đều rất quý giá.

Ta quý hơn đôi chút, bởi vì ta là bé gái hiếm thấy trong những thú hài.

Khi cha ta nhìn thấy ta, ta đang trần truồng biểu diễn tung bóng hoa, thấy khách xem ném thịt sống, ta sẽ nhe răng nhoẻn miệng nhận.

Cha ta không đành lòng xem tiếp.

Ông ấy nói với bầu gánh: “Con người không thể coi như s/úc si/nh được.”

Bầu gánh rất kh/inh thường: “Ông tốt bụng thì ông m/ua về.”

Thú hài vốn đã đắt, là con gái lại càng đắt hơn, bầu gánh mở lời là đòi một trăm lượng vàng.

Bất ngờ là cha ta đồng ý ngay lập tức, rồi mang cả số vốn của mình ra, cố gắng gom góp một trăm lượng vàng.

Bầu gánh đã hét giá trước mặt bao người nên không dễ nuốt lời, chỉ có thể vừa trơ mắt nhìn cha ta dẫn ta đi, vừa phàn nàn với những người bên cạnh:

“Chờ xem, chắc chắn sau này hắn ta sẽ bắt đứa trẻ biểu diễn, đến lúc đó ki/ếm được bộn tiền, tôi đòi một trăm lượng vàng là thấp rồi!”

Nhưng cha ta không có bắt ta biểu diễn.

Ông ấy đưa ta về nhà, nhờ dì nhà bên cạnh tắm rửa cho ta. Ông ấy còn m/ua váy cho ta, làm đồ ăn ngon, sau đó dạy ta đọc sách nhận chữ.

Vì hàng xóm xung quanh đều biết bộ dạng khi ta mới tới, vì để tránh những lời đồn thổi bịa đặt, cha và ta đã chuyển nhà.

Ông ấy đã tiêu rất nhiều tiền để nuôi dưỡng ta thành một cô gái bình thường.

Đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ lời cha thường hay nói với ta:

“Con à, cuộc sống hiện giờ có quá nhiều người coi những người nhỏ bé hơn mình là thú vật.”

“Nhưng chúng ta không được coi mình là thú vật, cũng không được coi người khác như vậy.”

Đáng tiếc cha lại không được đối xử như thế.

Sự việc xảy ra một ngày thu đột ngột.

Cha ta khi đó rất vui vẻ thông báo cho ta rằng tài năng của ông ấy đã được một vị công công trong cung để ý. Công công mời ông ấy đến vườn thú biểu diễn xiếc thú cho Vĩnh An công chúa.

Nếu như biểu diễn tốt, công chúa chắc chắn sẽ thưởng cho ông ấy thật nhiều tiền, ông ấy sẽ có thể dành dụm cho ta một khoản của hồi môn.

Ta cũng rất vui, dặn ông ấy cẩn thận.

Cha ta cười nói với ta: “Không phải lo đâu. Dù là hổ dữ thế nào, ở trong tay cha cũng sẽ ngoan như mèo con thôi.”

Cha ta không hề khoe khoang.

Ông ấy quả thật là một người thuần hóa thú vật rất có kinh nghiệm, khi biểu diễn sẽ đều loại bỏ hết thảy nhân tố nguy hiểm từ trước.

Giống như lần đó, trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, cha ta tinh mắt phát hiện Vĩnh An công chúa đeo một túi gấm hương màu hồng đào, lập tức lên tiếng nhắc nhở.

“Khởi bẩm điện hạ, mãnh thú sợ lửa, màu đỏ sẽ làm cho chúng nổi nóng, dễ tấn công bệ hạ.”

“Xin bệ hạ tháo trang sức màu đỏ xuống trước, đợi sau khi buổi biểu diễn kết thúc rồi đeo lại, được không ạ?”

Vĩnh An công chúa cười nói được, lập tức tháo túi gấm hương.

Cha ta yên tâm, ông ấy vốn nghe nói công chúa kiêu ngạo rất hống hách, vốn đã chuẩn bị sẵn là sẽ phải mất rất nhiều thời gian để thuyết phục, không ngờ công chúa lại phối hợp như vậy.

Vì vậy ông ấy đã kiểm tra những tai họa ngầm khác, sau khi chắc chắn không còn sai sót nào mới tiến vào lồng thú.

Ngày đó, trong lồng thú có hai con mãnh hổ vằn đậm.

Cha ta vuốt lông trắng ở mắt chúng, mãnh hổ phát ra tiếng gừ ngoan ngoãn.

Sau đó, chúng bắt đầu biểu diễn dưới sự ra hiệu của cha ta.

Mọi thứ đều rất thuận lợi.

Gần khi kết thúc, cha ta thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị chào cảm ơn.

Thế nhưng ngay lúc này, ông ấy bỗng dưng nhìn thấy hai tiểu thái giám chạy đến trước lồng thú.

Một tiểu thái giám x/á/c nhận lồng đã khóa ch/ặt bèn gật đầu với người còn lại.

Người còn lại lập tức lấy ra một tấm vải đỏ, bắt đầu vung vẩy.

Mãnh hổ h/oảng s/ợ nổi đi/ên.

Cha ta muốn ngăn cản nhưng đã không kịp nữa.

Con hổ gần cha ta nhất đã gặm lấy cánh tay ông ấy, dứt mạnh ra.

Một tiếng hét thảm thiết, cả cánh tay của cha ta rơi xuống.

Ngày đó, trong vườn thú tràn ngập mùi m/áu tanh nồng đậm.

Tiếng gào rú của hổ, tiếng kêu la thảm thiết của người, vọng ra từ trong lồng sắt to lớn kia.

Vĩnh An công chúa vỗ tay cười lớn, ả ta nói: “Xiếc thú vốn chán ngắt, bây giờ coi thú vị hơn nhiều!”

Nói rồi, ả ta đứng dậy, vuốt tà váy, nhận lấy túi gấm hương màu hồng đào trong tay thị nữ, lạnh lùng nhìn người thuần hóa thú vật đã bị chia năm x/ẻ bảy ở trong lồng.

“Quà hoàng huynh tặng ta, ông ta là cái thá gì mà xứng kêu ta tháo?”

“Xui xẻo, mang th* th/ể cho chó ăn đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm