Khi tôi đang tự nh/ốt mình trong thư phòng để tập trung làm quả cầu pha lê thì Triển Kỳ bất ngờ tìm đến.
Cậu ta nhìn đống nguyên liệu ngổn ngang trên bàn cùng những món đồ hỏng vứt vương vãi khắp sàn nhà, rồi mới nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu mà hỏi rằng: "A Thành, cậu đang làm cái quái gì thế này?"
A Thành, mày đang làm gì vậy?
====================
Chương 10:
Kể từ khoảnh khắc nghe tin cô ấy kết hôn từ một người quen trong giới truyền thông, tôi đã tức tốc bay chuyến bay đêm từ Los Angeles trở về.
Chỉ đến khi đầu óc tỉnh táo lại, tôi mới nhận ra mình đã đỗ xe dưới chân tòa nhà nơi cô ở, rồi cứ thế ngẩn ngơ nhìn ánh đèn hắt ra từ căn hộ ấy và không ngừng tự hỏi: Tống Cẩm Thành, mày đang làm cái trò gì vậy?
Thú thực là tôi vốn cực kỳ gh/ét sự đeo bám dai dẳng của phụ nữ.
Vì thế, sau khi chia tay Tần Thời, tôi cũng không ngờ cô lại có thể dứt khoát đến mức c/ắt đ/ứt mọi liên lạc và b/án sạch những bất động sản tôi từng tặng.
Ban đầu tôi chẳng mảy may để tâm, cho đến một ngày nọ, khi được đối tác tặng một hộp trân châu quý hiếm vốn được ví như những viên ngọc trai Oviedo huyền thoại năm 1520.
Xưa nay tôi vốn chẳng mấy mặn mà với trang sức, thế nhưng không hiểu sao lúc ấy tôi lại mở hộp ra xem thử những viên ngọc tròn trịa đang nằm gọn trên lớp gấm.
Hình ảnh ấy khiến tôi bất giác nhớ về Tần Thời, bởi cô ấy tuy không thích vàng bạc lộng lẫy nhưng lại đặc biệt nặng lòng với ngọc trai.
Tôi vẫn nhớ chiếc cổ thon dài của cô ấy khi đeo chuỗi ngọc trông thanh tú ra sao, và làn da cô ấy trắng ngần như thể có thể phát sáng dưới ánh đèn.
Vào những buổi sớm mai khi qua đêm ở chỗ cô ấy, tôi thường rất thích thú khi được tựa cửa ngắm nhìn cô ấy ngồi lặng lẽ trang điểm trước bàn.
Dưới hàng mày đen nhánh và đôi mắt hơi xếch là bờ môi đỏ mọng đầy quyến rũ, tạo nên một vẻ đẹp thanh tú khiến người ta khó lòng rời mắt.
Sau cùng, cô ấy sẽ mở hộp trang sức ra rồi dùng những ngón tay thon dài trắng muốt miết nhẹ dọc theo từng ngăn tinh xảo để lấy ra một đôi hoa tai ngọc trai và ướm thử lên tai mình.
Kế tiếp cô ấy sẽ hơi nghiêng người quay sang nhìn tôi, rồi sau đó mới dịu dàng cất giọng hỏi: "Đôi này đẹp không anh?"
Viên ngọc trai tròn trịa đung đưa nơi dái tai càng tôn lên nét kiều diễm của khuôn mặt ấy, quả thực là vẻ đẹp dệt hoa trên gấm.
Dù quanh tôi chẳng bao giờ thiếu phụ nữ, nhưng Tần Thời vẫn luôn là người nổi bật nhất bởi nhan sắc làm say lòng người.
Tôi vẫn nhớ lần đầu gặp mặt, cô ấy đã lúng túng né tránh đám vệ sĩ để tiến về phía mình, rồi mới cố nén sự ngượng ngùng mà tự giới thiệu: "Chào Tống tiên sinh, tôi tên là Tần Thời."
Sự khó chịu trong lòng tôi bỗng chốc tan biến ngay khi nhìn thấy gương mặt thanh tú của cô ấy.
Khi đó cô ấy vẫn còn rất trẻ, vẻ mơn mởn thanh xuân như vắt ra nước khiến những chiêu trò tiếp cận trông vẫn còn vụng về chứ chưa lão luyện như sau này.
Thậm chí đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ nét ửng hồng lan từ đôi má xuống tận cổ cô ấy, một vẻ đẹp r/un r/ẩy vì sợ hãi nhưng lại có thể làm lay động tâm can.
Cảnh tượng này lập tức làm tôi nhớ đến con mèo báo mới tròn tháng mà mình từng nuôi ngày trước.
Đó vốn là một sinh vật nhỏ xíu xù lông, tuy đang run lẩy bẩy khi rúc trong lòng bàn tay người ta nhưng vẫn cứ cố tỏ ra hung dữ bằng cách nhe nanh múa vuốt.
Vì Tần Thời lúc này trông giống y hệt con mèo báo đó nên tôi đã xua tay ra hiệu cho đám vệ sĩ đang ẩn nấp quanh hoa viên chầm chậm lui ra.
Ngay sau đó, tôi khẽ vươn tay bóp lấy cằm rồi từ từ nâng gương mặt cô ấy lên để nhìn cho rõ.
Dưới đầu ngón tay tôi, cô ấy ngoan ngoãn nhắm mắt lại khiến hàng mi dài khẽ rung động tựa như cánh bướm đang chực chờ tung cánh.
Chính vì hộp ngọc trai này làm tôi nhớ đến cô ấy nên tôi đã đặc biệt giữ lại, sau đó đưa cho Triển Kỳ và dặn cậu ta mang đến cho Tần Thời.
Tôi còn cẩn thận dặn thêm là đừng nói do tôi tặng, bởi tôi không muốn cô ấy hiểu lầm rằng đây là một sự ám chỉ về việc nối lại tình xưa.
Xưa nay, con người tôi chưa bao giờ có thói quen "nhai lại cỏ cũ".
Thế nhưng điều tôi không ngờ tới là khi Triển Kỳ gọi điện xong, cậu ta lại nhìn tôi với nụ cười đầy ẩn ý rồi thông báo rằng đó chỉ là số ảo.
Cậu ta dùng ánh mắt không mấy tốt đẹp để đ/á/nh giá tôi, đồng thời buông lời trêu chọc: "A Thành, cậu kém thế, tình nhân cũ đổi số điện thoại mà cũng chẳng thèm báo cho cậu một tiếng à?"
Không chỉ số điện thoại mà ngay cả tài khoản WeChat cô ấy cũng đã thay đổi hoàn toàn.
Chẳng rõ cảm giác lúc đó trong tôi là gì, có lẽ là một chút dở khóc dở cười, nên khi Triển Kỳ ném trả chiếc hộp và bảo tôi tự đi mà tìm người, tôi đã không hề từ chối.
Tôi cứ thế cầm chiếc hộp nhung đỏ trên tay, rồi chẳng hiểu m/a xui q/uỷ khiến thế nào mà lại thực sự lái xe tìm đến nơi ở cũ của cô ấy.
Tôi biết rõ dạo ấy cô ấy không có lịch trình cụ thể, nên đã lái xe chạy vòng quanh cả thành phố để tìm, từ những căn biệt thự ngoại ô cho đến các căn hộ cao cấp mà tôi từng m/ua cho cô ấy.
Thế nhưng, cuối cùng tôi lại bàng hoàng nhận ra rằng cô ấy đã âm thầm b/án sạch toàn bộ nhà cửa từ bao giờ.
Lúc dừng xe bên lề đường, tôi gi/ận đến mức bật cười rồi liền thẳng tay ném chiếc hộp ngọc trai ở ghế phụ ra ngoài cửa sổ.
Sau đó, tôi dứt khoát đạp ga phóng xe đi thẳng mà chẳng buồn ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Dứt khoát đến mức này thì ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu được cô ấy đang muốn đoạn tuyệt như thế nào.
Mãi sau này khi nhắc lại chuyện cũ, Triển Kỳ mới cảm thán rằng Tần Thời bình thường trông im hơi lặng tiếng vậy mà lại là một kẻ vô cùng đáng gờm.
====================
Chương 11:
Cậu ta bảo ban đầu ai cũng nghĩ cô ấy ở bên tôi lâu được như thế là nhờ biết điều, nhưng giờ xem ra, cô ấy "ngoan" chẳng qua là vì hoàn toàn không hề yêu tôi mà thôi.
Bản tính cậu ta vốn thích hóng hớt lại còn hay cợt nhả, hễ tóm được cơ hội là lại mỉa mai tôi vài câu nên tôi cũng chẳng thèm để ý làm gì.
Lần cuối cùng tôi gặp cô ấy là tại buổi chiêu thương của một chương trình tạp kỹ mà tôi vốn là nhà đầu tư lớn nhất.
Khi ấy, cô ấy đã cùng tổ chế tác qua mời rư/ợu tôi, để rồi sau đó tại một căn phòng vắng lặng trên tầng ba, tôi mới vờ như lơ đãng mà hỏi rằng: "Em đổi số điện thoại rồi à? Bọn A Kỳ muốn liên lạc với em mà không tìm được người."
Khựng lại một chút, tôi lại bồi thêm một câu: "Mấy căn nhà kia nghe nói em b/án hết rồi, giờ em đang ở đâu?"
Cô ấy khẽ "vâng" một tiếng rồi nhỏ nhẹ giải thích: "Tôi chỉ sợ sau khi anh kết hôn mà người cũ chuyện xưa bị bới móc lại sẽ mang đến rắc rối cho anh, thế nên tôi đã gom lại rồi xử lý luôn một thể."
Dẫu đã vòng vo tam quốc một hồi nhưng rốt cuộc cô ấy vẫn nhất quyết không trả lời xem hiện tại mình đang sống ở đâu.
Cảm giác chán chường thoáng hiện khiến tôi mất hẳn hứng thú, bởi lẽ tôi vốn có quá nhiều việc phải tập trung chứ chẳng rảnh rỗi đâu mà tốn tâm trí cho một người phụ nữ mình đã tiện tay vứt bỏ.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi từng ngày cho đến tận hôm nay, khi tôi bất ngờ nhận được tin cô ấy sắp sửa lấy chồng.