Có lẽ không chỉ với Lâm Tự.

Cậu nhìn thêm một lúc rồi quay về màn hình.

Buổi tối, đoàn phim quay đến gần hai giờ sáng. Lâm T/ự v*n chưa ăn tối, đang xem lại cảnh quay thì một bát mì nóng được đặt xuống bên cạnh, mùi hành lá bốc lên trong không khí lạnh.

“Ăn đi.”

“Tôi ăn rồi.”

Hạ Trầm nhìn cậu. “Em vẫn nói dối y như trước.”

Lâm Tự khựng lại.

Tám năm trước, trong một đoàn phim khác, cũng có người bị quên suất cơm. Lâm Tự đã đưa phần của mình cho Hạ Trầm. Khi anh hỏi còn cậu thì sao, cậu cũng nói: “Tôi ăn rồi.” Buổi tối, Hạ Trầm phát hiện cậu nói dối, chạy đi m/ua hai bát mì. Hai người ngồi trên bậc thềm sau trường quay, chia nhau một chai nước.

Ngày ấy chẳng ai nghĩ mình sẽ đi xa đến thế.

Lâm Tự nhìn bát mì trước mặt. “Anh còn nhớ à?”

Hạ Trầm kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Anh chưa quên.”

“Chuyện nhỏ thôi.”

“Đối với anh không nhỏ.”

Lâm Tự không đáp.

Hạ Trầm mở đũa. “Ăn đi.”

“Không cần anh ngồi đây.”

“Anh cũng chưa ăn.”

“Trợ lý anh đâu?”

“Bị anh đuổi về ngủ rồi.”

Lâm Tự nhìn anh. “Ảnh đế Hạ bây giờ tiết kiệm đến mức không nuôi nổi trợ lý?”

Hạ Trầm bật cười. “Cuối cùng em cũng chịu m/ắng anh.”

“Đừng được voi đòi tiên.”

“Được.” Hạ Trầm cúi xuống trộn mì. “Anh không đòi.”

Đêm ấy, họ ăn hết hai bát mì. Không ai nhắc chuyện cũ, nhưng khi trở về khách sạn, Lâm Tự nằm rất lâu vẫn không ngủ được.

Những ngày sau đó, nhịp quay dần ổn định. Hạ Trầm vẫn giữ khoảng cách đúng mức, không tìm cớ ở lại sau giờ làm, cũng không nhắn những tin không cần thiết. Chính sự kiềm chế ấy lại khiến Lâm Tự thỉnh thoảng quên mất anh là người yêu cũ của mình. Có lúc cậu đang cúi đầu trao đổi với quay phim, ngẩng lên thấy Hạ Trầm đứng giữa bối cảnh, ánh nắng xuyên qua tán cây rơi lên vai áo, sẽ bất giác nghĩ người này thật sự rất hợp với nhân vật. Rồi ngay sau đó, một động tác quen thuộc hoặc cách anh nghiêng đầu nghe người khác nói lại kéo Lâm Tự về tám năm trước.

Một buổi chiều, Tống Kiều diễn mãi không đạt một cảnh. Nhân vật của cô phải đứng trong bếp, nghe người yêu cũ nói muốn rời đi nhưng vẫn tiếp tục thái rau như không có chuyện gì. Tống Kiều diễn đ/au quá, mắt đỏ quá nhanh, lần nào Lâm Tự cũng lắc đầu.

Đến lần thứ năm, cô đặt d/ao xuống, quay sang hỏi: “Đạo diễn Lâm, cậu muốn tôi vô cảm à?”

“Không.”

“Vậy sao lần nào tôi sắp khóc cậu cũng c/ắt?”

Lâm Tự ngồi sau màn hình, nhìn lại đoạn quay. “Vì cô ấy không muốn người kia thấy.”

Tống Kiều im lặng.

Lâm Tự nói tiếp: “Người muốn khóc mà cố nhịn khác với người không buồn. Cô đang diễn phần buồn cho người khác xem.”

Cả trường quay yên đi.

Hạ Trầm đứng bên cạnh bếp, không nhìn Tống Kiều mà nhìn Lâm Tự.

Tống Kiều cũng nhận ra, hắng giọng rồi nhấc d/ao lên. “Được, thêm lần nữa.”

Lần thứ sáu, cảnh qua.

Tối đó, khi mọi người đã gần về hết, Hạ Trầm đi ngang qua Lâm Tự và nói: “Em vẫn thế.”

Lâm Tự không ngẩng đầu khỏi màn hình. “Thế nào?”

“Biết người khác đang đ/au ở đâu.”

Cậu dừng tay một chút. “Tôi là đạo diễn.”

“Ừ.”

“Không biết thì làm nghề kiểu gì?”

Hạ Trầm không tranh luận. Anh chỉ đứng thêm vài giây rồi đi.

Lâm Tự nhìn bóng lưng ấy biến mất sau cánh cửa, rất lâu sau mới tiếp tục xem lại cảnh quay.

Có một ngày đoàn phim được nghỉ sớm vì trời đổi gió. Mọi người rủ nhau đi ăn, Lâm Tự từ chối vì muốn về ngủ. Khi ra đến bãi xe, cậu mới phát hiện bánh xe bị xẹp. Hạ Trầm vừa hay đi ngang qua.

“Xe em sao vậy?”

“Xẹp lốp.”

“Gọi c/ứu hộ chưa?”

“Rồi.”

“Bao lâu?”

“Bốn mươi phút.”

Hạ Trầm nhìn đồng hồ rồi dựa vào chiếc xe bên cạnh.

Lâm Tự hỏi: “Anh không về?”

“Chờ cùng.”

“Không cần.”

“Anh biết.”

“Vậy còn đứng đây?”

Hạ Trầm nhìn cậu. “Anh cũng chưa muốn về.”

Hai người đứng cạnh nhau trong bãi xe gần như trống. Không ai nói chuyện. Hạ Trầm lấy trong túi ra một viên kẹo bạc hà, bóc vỏ rồi đưa sang.

Lâm Tự nhìn viên kẹo. “Tôi không ăn.”

“Ngày trước em ăn.”

“Bây giờ không.”

Hạ Trầm khựng lại, sau đó tự bỏ viên kẹo vào miệng. “Được.”

Lâm Tự nhìn anh.

Một chuyện nhỏ đến mức không đáng để nhớ, nhưng cậu vẫn nhớ. Có lẽ chính từ lúc ấy, Lâm Tự bắt đầu hiểu ba năm không chỉ khiến họ xa nhau. Ba năm đã đủ để một người bỏ một món ăn, đổi một thói quen, học cách ngủ một mình và sống một đời khác mà người kia không hề biết.

Lâm Tự gặp Hạ Trầm năm hai mươi hai tuổi. Khi ấy Hạ Trầm hai mươi bốn, là một diễn viên tuyến ba; còn Lâm Tự chỉ là trợ lý trường quay, ngày nào cũng chạy hết chỗ này đến chỗ khác, tối về vẫn tranh thủ viết kịch bản trong căn phòng trọ nóng nực.

Một năm sau, họ chính thức ở bên nhau.

Căn phòng thuê chung rộng chưa đến bốn mươi mét vuông, mùa hè nóng như lò, mùa đông gió lùa qua khe cửa. Hạ Trầm thường ra ban công tập thoại vì sợ đá/nh thức Lâm Tự, còn Lâm Tự ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ viết những kịch bản chưa chắc có ai đọc. Có thời gian hai người ăn mì gói suốt một tuần vì lương chưa về.

Một đêm mất điện, họ trải chiếu nằm trên sàn. Ngoài cửa sổ chỉ có tiếng xe chạy.

Hạ Trầm nói: “Sau này anh nổi tiếng, em muốn làm phim gì anh cũng diễn.”

Lâm Tự bật cười. “Đến lúc đó cát-xê của anh đắt quá, em không thuê nổi.”

“Không lấy tiền.”

“Nghe hào phóng thật.”

“Thật.”

Hạ Trầm quay sang. Trong bóng tối, Lâm Tự chỉ nhìn thấy đường nét mơ hồ của anh.

“Anh diễn miễn phí cho em cả đời.”

Khi ấy Lâm Tự hai mươi ba tuổi.

Cậu đã tin thật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
5 Omega xung hỷ Chương 15
6 U U Lục Minh Chương 30.
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
8 Nghi ngờ Chương 7
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TA SINH HÀI TỬ CỦA SƯ TÔN, RỒI TRỐN KHỎI TÔNG MÔN

11
Sau khi thức tỉnh thể chất lô đỉnh, ta rơi vào trạng thái thần trí hỗn loạn, lý trí gần như bị thiêu sạch. Trong cơn mê loạn ấy, ta chẳng những ngủ với sư tôn tu Vô Tình Đạo của mình, mà còn bất cẩn mang luôn con của người. ​ Chuyện này đối với ta chẳng khác nào trời sập. ​ Càng đáng sợ hơn là sau đêm hôm ấy, sư tôn nổi trận lôi đình, lập tức hạ lệnh truy bắt khắp tiên giới tên hái hoa tặc không biết trời cao đất dày đã dám xông vào phòng người. ​ Người của các môn phái được điều động khắp nơi, trên dưới tông môn cũng căng thẳng đến mức ngay cả nói chuyện cũng phải hạ thấp giọng, chỉ sợ vô tình chọc phải sư tôn đang trong cơn thịnh nộ. ​ Còn ta, kẻ đầu sỏ thật sự, chỉ có thể giả vờ như chẳng biết gì. ​ Ta vô thức đưa tay vuốt bụng, cố làm ra vẻ bình tĩnh rồi dè dặt hỏi: ​ “Sư tôn, nếu tìm được người đó rồi, người định xử lý thế nào?” ​ Sư tôn lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt không hề dao động. ​ “Giết, chứng đạo.”
Boys Love
0
Ôn Cố Chương 13
Ai là hung thủ Chương 7