8
Lúc Thịnh Diệp làm Thái tử, sau lưng thường bị gọi là Ngọc Diện Diêm La. Tướng mạo như thiên nhân, nhưng tâm địa lại tà/n nh/ẫn đ/ộc á/c. Ánh mắt luôn lạnh lẽo để duy trì uy nghiêm của Thái tử. Cho nên dù hắn có đẹp đến mức nào cũng không ai dám nhìn nhiều.
Ngay cả tôi cũng chưa từng nhận được sắc mặt tốt đẹp gì từ hắn. Kiểu cười ôn hòa như thế này là chưa từng có. Tuy mấy ngày nay thấy không ít, nhưng mỗi lần hắn cười, tôi luôn nhìn đến ngẩn ngơ.
Chủ yếu là cảm thấy thần kỳ. Gương mặt này bất kể là kiếp trước hay hiện tại, đều rất tỏa sáng.
Tôi vội vàng dời mắt đi, sau tai bất giác nóng bừng. Vừa vặn lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Thịnh Diệp lau khô tay rồi ra mở cửa. Cửa chính biệt thự cách không xa, tôi thấy Thịnh Diệp mở cửa nhưng không cho người vào.
Thấp thoáng nghe thấy tiếng bọn họ trò chuyện.
"Cậu đến làm gì?" Giọng điệu Thịnh Diệp không mấy vui vẻ.
Người tới nói: "Chẳng phải bố mẹ cậu đi đón người sao, mấy ngày nay vẫn chưa về, công việc của cậu cũng bận rộn, nên mẹ tôi bảo tôi qua xem có cần giúp đỡ gì không, sẵn tiện chăm sóc Thịnh Niên một chút."
Thịnh Diệp không nhúc nhích. Giây tiếp theo, chuông điện thoại vang lên. Thịnh Diệp nghe điện thoại xong mới nghiêng người cho người kia vào.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó, tôi suýt chút nữa đã kinh hô thành tiếng.
9
Thịnh Vân Phàm, con cháu tông thất ở kiếp trước.
Theo quy củ tôi còn phải gọi gã một tiếng tiểu thúc.
Kể từ khi ra khỏi hoàng cung, hai chúng tôi thường xuyên cùng nhau ra ngoài chơi bời. Chỉ là về sau chẳng biết thế nào, cứ hễ Thịnh Vân Phàm rủ tôi đi chơi là Thịnh Diệp lại triệu tôi về cung, bắt tôi làm việc này việc kia, thỉnh thoảng tôi còn phải chịu đựng sắc mặt khó coi của hắn.
Không ngờ kiếp này lại có thể gặp lại.
Lục lọi trong ký ức, Thịnh Vân Phàm ở kiếp này vẫn là vai vế chú nhỏ. Cậy tôi trước đây khờ khạo, gã rất thích trêu chọc tôi, tính cách chẳng khác gì kiếp trước là bao.
Vừa vào nhà, gã đã xoa đầu tôi một cái: "Chà, hôm nay cũng ngoan g/ớm nhỉ."
Tôi chưa kịp gạt cái tay đang làm lo/ạn trên đầu mình ra thì đã có người khác ngăn lại trước.
"Đừng xoa lung tung." Giọng Thịnh Diệp có chút lạnh lùng.
Thịnh Vân Phàm buông tay: "Được rồi được rồi, là của cậu, tôi không chạm vào nữa."
---
Đối thoại này nghe cũng hơi quen tai.
Tôi, kẻ thường xuyên bị Thịnh Diệp gọi đi, sau một lần nữa lỡ hẹn với Thịnh Vân Phàm đã bị gã viết thư m/ắng cho một trận:
"Cậu là sở hữu của hắn hay sao mà gọi cái là có mặt ngay thế!"
10
Thịnh Diệp không thèm chấp Thịnh Vân Phàm.
Hắn dịu dàng vuốt lại mái tóc rối của tôi cho mượt, khẽ nói: "Niên Niên, anh ra ngoài có chút việc, buổi tối sẽ về ngay, em ngoan ngoãn ở nhà nhé."
Trước đây mỗi khi ra ngoài Thịnh Diệp đều dỗ dành tôi như vậy. Nhưng tôi đã không còn là đứa ngốc như trước nữa, cái kiểu dỗ dành nhẹ nhàng này khiến tôi cảm thấy rất kỳ cục.
Tôi chỉ đành liếc mắt đi chỗ khác rồi gật đầu.
Giây tiếp theo, Thịnh Diệp cúi người xuống. Trán tôi bị một thứ mềm mại ấm áp chạm khẽ vào.
Tôi bừng tỉnh, cằm của Thịnh Diệp đã dần rời xa.
"Không được ăn uống lung tung, anh sẽ về nhanh thôi."
Nói xong, Thịnh Diệp đứng dậy lên lầu thay quần áo. Hắn lại dặn dò Thịnh Vân Phàm vài câu rồi mới vội vã rời đi.