1.
Cuộc sống không dễ dàng, thư ký phải b/án nghệ.
Ban ngày tôi là thư ký thân cận của Tiêu Diễn, ban đêm khi còn chút sức lực, tôi lại lên livestream nhảy Street Dance.
Sau một điệu nhảy sôi động, đại gia Top 1 vung tay cực kỳ hào phóng, tặng liền một lúc mười cái Lâu đài mộng mơ. Tôi đứng sau lớp khẩu trang khẽ thở dốc, hai tay chắp lại nói: "Chân thành cảm ơn món quà của 'Thủy Trung Hành'!"
Không khí trong phòng livestream ngay lập tức nóng bừng lên.
[Anh trai ơi, lần sau nhảy anh cởi áo sơ mi trắng ra đi, chị đây cũng sẽ tặng lâu đài cho anh.]
Tôi mỉm cười đáp: "Livestream nghiêm túc, không khoe thân. Cảm ơn."
[Nói thì hay lắm, chẳng phải lúc nhảy vẫn cứ vô tình để lộ eo thon với cơ bụng đó sao?]
Thỉnh thoảng có vài lời nghi ngờ cũng là chuyện bình thường, tôi không để ý lắm.
Nhưng "Thủy Trung Hành" trực tiếp @ người kia: [Làm ơn cút khỏi phòng live!]
"Thủy Trung Hành" từ trước đến nay chỉ tặng quà chứ không bao giờ lên tiếng, một câu m/ắng thẳng thừng này khiến độ nóng của phòng live lại tăng thêm một bậc.
[Thủy Trung Hành uy vũ quá, không biết là quý bà giàu có phương nào nhỉ?]
[Chưa chắc đã là quý bà đâu, biết đâu lại là một ông chú đại gia nào đó.]
[Nhìn cái tên là biết con gái rồi còn gì? Với lại Streamer nhìn thẳng thế kia, sao mà thu hút fan nam được?]
Tôi mượn chiếc khẩu trang để che đi nụ cười thầm nghĩ: Tôi thực sự không phải trai thẳng đâu.
Trong khi cả phòng live bàn tán rôm rả, "Thủy Trung Hành" vẫn im hơi lặng tiếng như cũ, đúng là phong cách cao ngạo lạnh lùng. Người hâm m/ộ nhanh chóng xoay chuyển chủ đề về phía tôi.
[Hôm nay trông Nhiên Nhiên có vẻ hơi mệt, là do công việc sao?]
Tôi gật đầu: "Mấy ngày nay công ty rất bận."
[Mình nhớ Nhiên Nhiên là thư ký Tổng giám đốc đúng không? Sếp của cậu có tốt không? Có bóc l/ột cậu không đấy?!]
Nhắc đến vị Sếp thích soi mói, mặt lạnh như tiền kia, tôi không tự chủ được mà căng thẳng. Tôi ngập ngừng nói: "Anh ta cũng tốt, trẻ tuổi tài cao, ngoại hình lại đẹp trai. Có điều..."
[Có điều gì cơ?!]
[Mau nói đi mau nói đi, bọn này sẽ chống lưng cho cậu!]
Tôi hít một hơi thật sâu, trút hết nỗi lòng: "Có điều... anh ta cực kỳ soi mói, thích bới lông tìm vết, một bản kế hoạch bắt sửa mười mấy lần, cà phê nhất định phải do tôi tự tay pha chứ không chấp nhận đồ đặt bên ngoài."
"Lúc nào cũng giữ cái mặt đơ như bài Tây, làm như tôi n/ợ anh ta tám trăm triệu không bằng."
"Giọng điệu thì cứng nhắc lạnh lùng, trong từ điển hoàn toàn không có hai từ cảm ơn và xin lỗi."
"Giống hệt như một tảng băng trôi ngàn năm di động vậy!!!"
Hô! Cuối cùng cũng nói ra được, sướng cả người!
Người hâm m/ộ trong phòng live: [...]
Sau vài giây im lặng đến đ/áng s/ợ, "Thủy Trung Hành" lững thững gõ ra một dòng: [???] Rồi trực tiếp thoát khỏi phòng live.
Đây là... bỏ theo dõi rồi sao?!
Sáng ngày hôm sau trên đường đi làm, tôi vẫn còn tiếc hùi hụi vì đ.á.n.h mất một fan đại gia đứng đầu bảng. Biết thế đã chẳng thả mình quá đà như vậy, cứ duy trì hình tượng thanh niên nghiêm túc đầy năng lượng tích cực không phải tốt hơn sao?!
Đang đứng chờ thang máy, tôi chợt cảm thấy một luồng khí lạnh từ phía sau áp sát tới. Tôi quay đầu lại, thấy Tiêu Diễn sải bước đi tới, đứng ngay bên cạnh mình.
Chủ động chào hỏi lãnh đạo là tố chất cơ bản của dân công sở, tôi cung kính: "Tiêu tổng, chào buổi sáng ạ!"
Thân hình cao lớn của Tiêu Diễn khựng lại, anh ta khẽ ho một tiếng, mím môi đáp: "Ừ."
Ngũ quan của anh ta sắc sảo, mặc bộ Âu phục đen may đo cao cấp, áp lực của kẻ bề trên bao trùm khắp đại sảnh.
Nhìn qua bóng phản chiếu trên cửa thang máy, đồng nghiệp xung quanh thi nhau im bặt, chen chúc sang cửa thang máy bên cạnh, thậm chí có không ít người còn lao thẳng ra cầu thang bộ.
Tầng mười sáu đấy! Đúng là liều thật.
Cửa thang máy mở ra, tôi mang tâm thế ra pháp trường mà bước theo Tiêu Diễn vào trong. Dù sao thì đây cũng là điều mà một thư ký Tổng giám đốc như tôi phải chịu đựng, ai bảo văn phòng của chúng tôi nằm cùng một tầng cơ chứ?
Trong không gian chật hẹp của thang máy, bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa. Tôi nhìn mũi chân mình, giữ trạng thái ngoan ngoãn hết mức có thể. Tiêu Diễn bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Thư ký Kỳ, chào buổi sáng."
Tôi: "?!" Anh ta đây là... đang trả lời lời chào lúc nãy của tôi sao? Phản xạ của người này cũng dài quá rồi đấy?!
Chiều cao của tôi đã là một mét tám, vậy mà Tiêu Diễn còn cao hơn tôi hẳn một cái đầu. Tôi quay sang ngước nhìn anh ta, nhưng thứ chạm vào khứu giác đầu tiên lại là mùi nước sau cạo râu thanh khiết trên người anh ta.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta cũng quay đầu nhìn lại. Sau đó, khóe môi vốn khó chiều, luôn căng cứng của anh ta thế mà lại nhếch lên, tặng cho tôi một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Tôi: "Hề hề, hề hề."...
Sếp à! Anh cười “rất tốt”, lần sau đừng cười như vậy nữa!
2.
Sếp hôm nay lạ lắm, cực kỳ có dấu hiệu OOC (thiết lập nhân vật bị lệch lạc). Anh không những mỉm cười với tôi, mà lúc tôi đưa cà phê còn nói một câu "Cảm ơn"!
Tiêu Diễn trước đây đâu có như thế. Còn nhớ ngày đầu tiên tôi đi làm, anh ta đã giữ cái mặt đơ như bài Tây mà lập quy định với tôi: "Làm thư ký của tôi, cậu phải tuân thủ ba nguyên tắc."