Lồng Quay Kinh Hoàng

Chương 12.

20/06/2025 13:41

Cánh cửa phòng tư vấn tâm lý bị đẩy mở.

Đội trưởng Trương bước vào, giọng trầm xuống: "Bà cụ già mà cô đang chăm sóc không phải là một cụ bà bình thường. Bà ấy chính là chuyên gia thôi miên tâm lý hàng đầu cả nước."

Nhà tâm lý hỏi: "Bà ấy tên là Lý Thúy Hòa phải không?"

Đội trưởng Trương gật đầu x/á/c nhận.

"Bà cụ ấy từng là sư phụ của tôi." Ánh mắt nhà tâm lý chợt sáng lên, "Năm 60 tuổi bà sinh được một cậu con trai, nhưng ba năm trước, đứa con duy nhất đó vì lái xe khi s/ay rư/ợu đã phải nhận án chung thân. Từ đó tôi không gặp lại bà cụ nữa."

Đội trưởng Trương liếc nhìn tôi: "Con trai của Lý Thúy Hòa - người mà cô đang chăm sóc, chính là kẻ s/ay rư/ợu đã lái xe khiến mẹ cô ngã xuống sông."

Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp lại trong tôi.

Con trai Lý Thúy Hòa say xỉn lái xe, gián tiếp cư/ớp đi sinh mạng chồng tôi, khiến mẹ tôi liệt nửa người.

Pháp luật kết án hắn tù chung thân.

Vì đứa con duy nhất phải vào ngục, Lý Thúy Hòa h/ận tôi thấu xươ/ng, muốn thao túng tâm lý để hại tôi.

Thế nên, bà ta thuê tôi làm người chăm sóc.

Chồng ch*t, mẹ tàn phế, con gái còn bú mớm, những áp lực cuộc sống đã đẩy tinh thần tôi

đến bờ vực sụp đổ.

Là bậc thầy thôi miên hàng đầu, bà ta dễ dàng lồng ghép những ám thị vào cuộc sống sinh hoạt thường ngày giữa chúng tôi.

Ngày qua ngày, những lời ám thị đó ngấm sâu vào thể x/á/c và tâm trí tôi.

Cuối cùng, tôi phạm phải sai lầm khủng khiếp.

"Nhưng có một điều tôi vẫn chưa thông suốt."

"Dù là chuyên gia thôi miên đỉnh cao, cũng không thể hoàn toàn kh/ống ch/ế thể x/á/c lẫn tinh

thần người khác."

Nhà tâm lý đảo mắt nhìn tôi: "Dù sao hổ dữ cũng không ăn thịt con. Tiểu Đồng dù thế nào cũng không thể tự tay bỏ lưỡi d/ao vào máy gi*t ch*t con gái ruột được?"

Tôi lặng thinh.

Camera an ninh ghi nhận chính tay tôi bỏ quần áo vào máy giặt.

Chỉ là tôi thực sự không biết lưỡi d/ao từ đâu xuất hiện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm