Trần Thần cười đắc ý:
“Ồ, bắt đầu rồi—”
Hắn chưa dứt câu, Văn Khâm Thời đã đ/ấm thẳng vào mặt hắn.
Giọng lạnh như băng:
“Cút.”
Liếc nhìn Lận Dĩ một cái.
Người kia lập tức hiểu ý, đ/á thêm vài cú khiến Trần Thần nằm im không nhúc nhích.
Văn Khâm Thời vội mở cửa.
Cảnh đ/ập vào mắt—
Một người co lại trong chăn, xoay lưng lại phía cửa, chỉ lộ ra cái đầu và gáy trắng đến chói mắt.
Trên người là mùi táo xanh Omega nồng đậm.
Kiêu ngạo, lan tràn.
Cạnh đó, một Omega xa lạ r/un r/ẩy, vừa thấy người bước vào liền lắp bắp:
“Anh… anh ấy…”
Văn Khâm Thời bật cười vì gi/ận.
Thêm vào đó là cơn dễ cảm đang đến gần khiến pheromone Alpha tràn ra.
Dù trong lòng cuộn lên sóng dữ thế nào,
bề ngoài cậu vẫn giữ gương mặt dịu dàng, dáng vẻ “hiền lành của người vợ”.
Cậu bóp nhẹ sau gáy tôi, thong thả nói câu ấy.
Omega mùi đào sợ hãi, vội tiêm th/uốc ức chế rồi chạy mất dạng.
Nhưng mùi táo xanh vẫn tràn ngập.
Không tan.
Văn Khâm Thời cuối cùng nhận ra điều khác thường.
Cậu cúi đầu nhìn gáy tôi.
Ng/uồn của mùi Omega đó—
chính là tôi.
Chồng cậu, Hạ Lưu Tranh.
—
Tôi hoàn toàn tỉnh lại là ba ngày sau.
Mất pheromone kh/ống ch/ế, đầu óc rõ ràng trở lại,
nhưng toàn thân đ/au như sắp tan rã.
“Chồng ơi, anh tỉnh rồi à?”
Văn Khâm Thời lập tức nhào lại gần, định xin một nụ hôn.
Ba ngày nay, cậu vẫn kiểu giọng nói đó, kiểu gọi đó,
mỗi lần tôi kêu “không được nữa”, cậu lại dụ dỗ:
“Chồng à, thêm lần nữa nhé?”
Tôi “bốp” một cái che mặt cậu lại theo phản xạ:
“Không! Tôi không muốn nữa!”
“…”
Cậu bật cười khẽ, dời tay tôi ra, giọng vô tội:
“Chồng à, em chỉ gọi anh dậy thôi mà.”
Tôi choáng vài giây mới hiểu ra.
Cái đầu vừa khởi động được một nửa—
tôi mềm mềm thơm thơm Omega vợ tôi… lại là Alpha thật!?
Tôi lập tức bi phẫn:
“Sao em lại là Alpha!?”
Văn Khâm Thời nghịch ngón tay tôi, nghịch một hồi lại cúi xuống hôn một cái, giọng tủi thân:
“Em còn chưa hỏi sao chồng lại là Omega.”
Trật tự đảo lộn hết.
Tôi đỏ bừng mặt:
“Đừng gọi tôi là chồng nữa!”
“Vậy gọi gì?” Cậu cười,
“Vợ? Bảo bối? Lưu Tranh…”
Cậu gọi một cái, hôn tôi một cái.
…
Không ngoài dự liệu—
lại bị kéo vào trận nữa.
Xong xuôi,
Văn Khâm Thời ôm tôi, giải thích vì sao mình phải giả O.
“Chồng à, anh còn nhớ Trần Thần từng nói gì không?”
Nhắc tới cái tên đó,
tôi nghiến răng:
“Tôi nhất định sẽ xử hắn.”
Tôi lại cau mày:
“Em đừng để ý hắn nói bậy. Tôi sẽ đ/á/nh hắn lần nữa. Không, mười lần.”
Văn Khâm Thời cười nhẹ:
“Em đ/á/nh rồi. Nhưng hắn nói đúng một điều—em là con riêng. Ba em lừa mẹ, mẹ sinh em. Em vốn không định về Văn gia, nhưng mẹ phát hiện mắc bệ/nh nặng, nên gửi em lại. Văn phu nhân không chịu nổi một Alpha khác cạnh tranh với con bà ấy, nhất định tìm cách diệt trừ, trừ phi em là Omega có giá trị liên hôn.”
Nghe giống chuyện của tôi
—chỉ là ngược lại.
Sau khi mẹ tôi mất, nếu tôi là Omega,
tôi không thể đoạt lại quyền lực từ tay các cổ đông và dì Lâm.
Thế nên tôi phải giả Alpha.
Ngay cả việc liên hôn cũng không được quyền chọn.
Nhưng những chuyện đó giờ đều đã qua.
Tôi cảm thán:
“Xem ra chúng ta sinh ra để thuộc về nhau.”
Văn Khâm Thời mỉm cười, ôn hòa đáp:
“Ừ. Chồng nói đúng.”
20 – Góc nhìn Văn Khâm Thời
Lần đầu tôi gặp Hạ Lưu Tranh là trong tiệc sinh nhật tám tuổi của Văn Thính Giản.
Ngôi sao giữa đám đông.
Như một mặt trời nhỏ.
À… nói vậy không chính x/á/c.
Sau N lần chứng kiến cậu ta làm người khác tức đến méo mặt,
tôi nghĩ—cậu ta là mặt trời đ/ộc, phun đ/ộc là chính.
Nhưng chẳng liên quan đến tôi.
Tôi còn phải đem đồ ăn về cho mẹ.
Gần đây mẹ g/ầy đi nhiều quá.
Nhưng luôn có người không muốn để tôi yên.
Văn Thính Giản dẫn người chặn tôi lại.
Tiếng cười nhạo quen thuộc.
Tôi đã quen rồi.
Tôi lắc đầu.
Bỗng có người đứng chắn trước mặt tôi:
“Gì đấy? Mấy người không ăn cơm à? Còn chê người khác?
Không biết còn tưởng tiệc sinh nhật nhà cậu toàn đồ cho heo ăn.
Ê, nói cậu đó Văn Thính Giản, chạy cái gì?!”
Là Hạ Lưu Tranh.
Cậu m/ắng người ta chạy mất.
Rồi quay lại nhìn tôi, gãi tai một cái:
“Ờ… cậu không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Tưởng đó là lần duy nhất chúng tôi gặp nhau.
Nhưng không.
Ở trường, cậu chuyển tới lớp bên cạnh tôi.
Tôi không nhịn được mà chú ý đến cậu.
Năm này qua năm khác.
Thấy cậu từ đứa trẻ bảy tám tuổi lớn thành thiếu niên tuấn tú.
Lúc nào cũng sáng rực, đầy sinh khí.
Năm 16 tuổi, tôi phân hóa thành Alpha.
Nhưng tôi không thể làm Alpha.
Tôi giả làm Omega để sống ở Văn gia.
Văn phu nhân phát hiện giới tính của tôi, lại càng hài lòng—
bà ta bắt đầu đào tạo tôi như tiểu thư khuê các, chuẩn bị để liên hôn.
Tôi không để tâm.
Vì trước tôi, các anh chị Alpha đều lần lượt biến mất.
Sống được là tốt rồi.
…
Năm tôi 18 tuổi,