Thấy hắn sắp nổi gi/ận, tôi vội mặc áo khoác ra ngoài.

“Tối nay chắc tớ không về đâu, đừng giữ cửa cho tớ nhé.”

Khách sạn gần nhà, thà ăn xong về thẳng nhà ở luôn.

Đúng lúc Thẩm Phan như bị đụng trúng dây th/ần ki/nh nào, tôi cảm thấy hắn có hơi nguy hiểm, tốt nhất nên tránh đi.

Tay vừa nắm lấy tay nắm cửa, một bàn tay lướt qua má tôi đ/ập mạnh vào cánh cửa.

Một tiếng ầm vang lên, cánh cửa vừa hé ra đã đóng sầm lại trước mặt tôi.

Tôi gi/ật mình sợ hãi, câu ch/ửi thề nghẹn trong cổ họng không ra không vào.

“Không được đi.”

Tỉnh táo lại, tôi bỗng thấy hơi tức gi/ận.

“Cậu quản rộng quá đấy? Tớ đi đâu liên quan gì đến cậu chứ?”

Thẩm Phan bị tôi quát cho sững sờ một chút, nét mặt vốn đen như đít nồi lại càng thêm lạnh lẽo.

Vai tôi bị đẩy mạnh, cả người tôi bị hắn ấn vào cánh cửa.

Hắn đ/è xuống như một ngọn núi.

“Quan Khắc, cậu không chơi bời thì ch*t à?”

Tôi có bao giờ chơi bời đâu, tôi thích tán tỉnh nhưng chưa chơi bời bao giờ.

Mỗi ngày cứ dán cho tôi mấy cái nhãn định kiến.

Hơn nữa đời người ngắn ngủi, khó khăn lắm mới làm được con người, không tán tỉnh thì làm gì?

Biết đâu kiếp sau tôi hóa thành con cá có răng nanh trong rừng mưa Amazon, cả đời không gặp người, thế thì chỉ còn cách tán tỉnh cóc đ/ộc thôi!

Huống chi, lần này tôi còn bị ép nữa.

“Phiền ch*t đi được, cậu tưởng tớ muốn à? Nếu không phải bố tớ ép, tớ còn lười ra khỏi nhà cơ.”

Lời vừa dứt, ký túc xá im lặng vài giây.

“Bố cậu ép cậu?”

Thẩm Phan như nhớ ra điều gì, hơi nhíu mày, “Nhà cậu gặp vấn đề nghiêm trọng thế à?”

“Chỉ thiếu nước b/án tớ cho cô chủ nhà nào có ngân hàng đầu tư nữa thôi, cậu nghĩ sao?”

Hắn im lặng một lúc: “Miễn là giúp nhà cậu vượt qua khủng hoảng, là ai cũng được?”

Tuy đúng là như vậy, nhưng lời được thốt ra từ miệng hắn, sao nghe mà khó chịu thế.

Làm như tôi rất dễ dãi vậy.

Thôi bỏ đi, con nhà bình thường như hắn, sao hiểu được nỗi bất đắc dĩ của tôi.

“Ừ ừ ừ, đúng như cậu nghĩ đấy.”

Thấy hắn mím môi không nói năng gì, tôi bực bội đẩy hắn ra.

“Đủ chưa? Buông tớ ra.”

Hắn không những không buông, còn siết ch/ặt eo tôi.

Tôi trợn mắt, nhìn rõ ràng khuôn mặt hắn càng lúc càng gần.

“Quan Khắc, vậy tớ được không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm