Tôi không nói nên lời, chỉ mơ hồ nhận ra rằng, mình vẫn luôn nhớ nhung Cố Duật Thành. Kể từ ngày đầu tiên gặp anh cho đến giờ, nỗi nhớ ấy chưa từng ng/uôi ngoai.
Tâm trí vẫn còn chìm đắm trong hồi ức, tôi ngơ ngẩn bước ra khỏi hầm trú ẩn. Phát hiện mình đã tức thời di chuyển đến trước cửa căn biệt thự trên đỉnh núi của Cố Duật Thành.
Quan khách đang lục tục rời đi, lên xe riêng của họ. Người đàn ông b/éo m/ập đã mời Cố Duật Thành ly rư/ợu đ/ộc kia mang vẻ mặt nghiêm trọng bước ra sau cùng.
Không thể để gã đi như vậy được!
Tôi lao đến muốn chặn gã lại, nhưng chỉ có thể trân trân nhìn gã xuyên qua cơ thể mình, lên xe rời đi.
Cố Duật Thành! Anh ấy có lỡ uống ly rư/ợu đ/ộc đó sau khi tôi đi không?
03.
Tôi phiêu đãng bay vào đại sảnh biệt thự, chỉ một ánh mắt đã lập tức nhìn thấy Cố Duật Thành.
Anh khoác trên mình bộ vest may thủ công cao cấp, đứng trầm mặc bên cửa sổ sát đất. Xung quanh là sự vây quanh của nhóm trợ lý và quản gia, trông anh lúc này thật cao lớn, phong độ, khỏe mạnh và hoàn mỹ. Dường như dù không có tôi bảo vệ, anh vẫn có thể sống một cuộc đời vô cùng bình yên và thuận lợi.
Tôi trút được gánh nặng trong lòng.
Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy ông quản gia già nói với Cố Duật Thành: "Thiếu gia, cậu thật sự không sai người đi tìm Thụy Thụy sao? Cậu ấy đã uống rư/ợu, một mình ở bên ngoài hình như không được an toàn cho lắm."
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh như mực.
Cố Duật Thành cười lạnh một tiếng, buông lời tuyệt tình: "Cậu ta không thể đi xa được đâu. Chỉ cần rời xa tôi quá hai tiếng đồng hồ là cậu ta sẽ phát đi/ên vì chứng lo âu xa cách ngay. Chắc chắn giờ này cậu ta đang trốn ở đâu đó quanh biệt thự, đợi tôi đích thân ra ngoài tìm về đấy."
Cố Duật Thành xoay người lên lầu, chẳng buồn quay đầu lại mà dặn dò: "Ai trong các người cũng không được phép ra ngoài tìm cậu ta. Phải cho cậu ta một bài học. Đợi đến khi cậu ta tự nghĩ thông suốt xem mình sai ở đâu, tự khắc sẽ quay lại gõ cửa thôi."
Sẽ không quay lại gõ cửa nữa đâu. Tôi thầm nói với bóng lưng của Cố Duật Thành: Em cũng không trốn ở gần biệt thự. Bởi vì em rất nghe lời anh, nên đã trốn đi một nơi thật xa. Xa đến mức... anh sẽ chẳng bao giờ tìm thấy em được nữa.
Linh h/ồn tôi bám theo Cố Duật Thành lên lầu, đi vào thư phòng. Anh bật màn hình máy tính lên. Đôi đồng t.ử đen sẫm lập tức được ánh sáng rọi sáng, phản chiếu trong đó là tấm hình một chú ch.ó Golden Retriever khi còn nhỏ.
Đó là tôi.
Nói chính x/á/c hơn, đó là tôi của phiên bản ch.ó nhỏ.
Tháng thứ ba làm ch.ó con, tôi gặp được Cố Duật Thành lần đầu tiên.
Khi đó anh vẫn chưa cao lớn và trưởng thành như bây giờ, mà chỉ là một cậu bé tám tuổi ít nói, gương mặt lúc nào cũng u uất, trầm mặc.
Tôi bám vào lồng sắt đứng dậy, phát ra những tiếng kêu ư ử và vẫy vẫy cái đuôi nhỏ. Tôi cố hết sức rướn mũi ra ngoài để ngửi lấy mùi hương trên người Cố Duật Thành.
Anh buông tay bà ngoại ra, dũng cảm tiến về phía trước một bước. Anh dùng ngón tay khẽ chạm vào chiếc mũi ướt sũng của tôi.
Dường như tín hiệu đã được kết nối thành công, tôi lập tức vui mừng l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để. Tôi ngồi xuống, thở hồng hộc, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn anh đầy mong đợi.
"Cháu muốn con này." Cố Duật Thành bé nhỏ chỉ tay vào tôi, giọng nói trầm ổn và kiên định.
Giám đốc Trung tâm Huấn luyện ch.ó trị liệu bên cạnh cười xòa: "Nhưng con này còn nhỏ quá, vẫn chưa vượt qua các bài kiểm tra đào tạo."
04.
Cố Duật Thành là người rất có chủ kiến và vô cùng kiên trì. Thế nên kể từ ngày đó, một chú ch.ó trị liệu chưa qua đào tạo đã đến bên cạnh anh.
Anh đặt tên cho tôi là "Thụy Thụy". Sứ mệnh của tôi là ở bên cạnh, an ủi và chữa lành những tổn thương tâm lý sau biến cố chứng kiến mẹ qu/a đ/ời của Cố Duật Thành.
Vì quá yêu quý chủ nhân nhỏ, chú ch.ó Golden bé bỏng là tôi đã quên sạch sành sanh mớ kỹ năng chuyên môn vốn dĩ chẳng mấy hoàn thiện của mình. Tôi chẳng đủ chín chắn, lại còn nhiệt tình quá mức, thường xuyên quên mất chức trách của bản thân.
Mỗi ngày tôi đều quấn quýt dưới gót chân Cố Duật Thành, giống như một trái tim bằng lông mềm mại cứ đ/ập thình thịch không thôi.
Mỗi khi Cố Duật Thành gặp á/c mộng, tôi sẽ l.i.ế.m cho anh tỉnh giấc. Anh sẽ lập tức chẳng còn đ/au buồn hay sợ hãi nữa, chỉ biết nhíu mày m/ắng: "Thụy Thụy! Em làm mặt anh dính đầy nước miếng rồi đây này."
Tôi chẳng thèm sợ bị anh đ.á.n.h đò/n, cứ thế rúc sâu vào lòng anh, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, thầm nhủ: "Phải rồi, đều là nước miếng cả. Chứ không phải nước mắt đâu."
Chúng tôi gần như hình với bóng, tôi cứ ngỡ mình sẽ được ở bên anh thật nhiều, thật nhiều năm sau nữa.
Mãi cho đến một buổi chiều mùa Hè bình thường của ba năm sau. Cố Duật Thành như mọi khi lén đưa tôi ra bờ biển nô đùa, nhưng không ngờ lại chạm trán bọn b/ắt c/óc.
"Thụy Thụy! Chạy mau!" Anh dùng tông giọng dữ dằn chưa từng có, ra lệnh cho tôi chạy về hướng an toàn. Còn mình thì nhặt một khúc gỗ, trực diện lao về phía bọn tội phạm.
Đó là lần duy nhất tôi kháng lệnh anh. Cái giá phải trả chính là khi lao vào quật ngã tên cư/ớp, tôi đã bị một phát s.ú.n.g lấy đi mạng sống.