Ta nằm trên xe ngựa, không biết có phải vì dây trói quá ch/ặt hay không, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại.

Cơ thể như rơi vào hầm băng, từng cơn lạnh buốt dâng lên tận xươ/ng tủy.

Có lẽ… có lẽ bọn họ nhầm rồi.

Người mà bọn họ nhắc đến - Tạ Thời An, không thể nào là phu quân của ta.

Phu quân ta, Tạ Thời An, chỉ là một thư sinh nghèo.

Hắn vừa gặp ta đã đem lòng yêu mến, thề rằng ngoài ta ra, sẽ không cưới ai khác.

Hắn không phải công tử nhà giàu quen thói an nhàn, chỉ biết giơ tay là có kẻ hầu hạ.

Hắn biết giúp ta cho gà vịt ăn, biết chép sách ki/ếm tiền phụ giúp gia đình.

Hắn còn biết vào bếp, tự tay nấu cho ta một bát canh lê ngọt mát.

Hắn từng nói, đợi đến khi thi đỗ tú tài, sẽ đưa ta về nhận tổ quy tông.

Thi đỗ tú tài…?

Thi đỗ tú tài!!!

Phải rồi… Tạ Thời An… đỗ rồi.

"Soạt!"

Một chén trà hắt thẳng vào mặt khiến ta gi/ật mình choàng tỉnh. Trước mắt là một đôi mắt già nua, sâu thẳm, âm u tựa bể nước đọng.

"Đã bước vào Tạ phủ, thì phải tuân thủ quy củ Tạ phủ cho tốt."

"Nếu lát nữa dám ăn nói hồ đồ, đắc tội với chủ tử, coi chừng ta l/ột da ngươi!"

Xuống xe ngựa, Lưu mụ tử lại gọi đến một cỗ kiệu nhỏ màu xanh.

Tạ phủ xa hoa hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng.

Ta ngồi trong kiệu chẳng biết đã bao lâu, bị đưa qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, lắc lư đến mức suýt nôn ra, cuối cùng mới dừng lại trước một tiểu viện trồng đầy hoa ngọc lan.

Trong sân đã có sẵn một nhóm nha hoàn và mụ già đứng chờ. Vừa thấy ta, bọn họ liền ùa đến, mạnh mẽ đẩy ta vào phòng.

Thay y phục, điểm trang, phấn son rực rỡ.

Nhìn vào đồng gương đồng, ta thấy một nữ nhân diêm dúa lòe loẹt, xa lạ đến mức suýt nữa không nhận ra chính mình.

Sau khi trang điểm xong, đám nha hoàn lần lượt lui ra.

Chẳng bao lâu sau, cửa gỗ chạm trổ bị đẩy ra, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Tạ Thời An khoác trên người bộ cẩm bào hoa mỹ, đầu đội ngọc quan, vẻ ngoài cao sang quyền quý - so với dáng vẻ ngày trước, như hai con người hoàn toàn khác biệt.

"Vân Khê, lâu ngày không gặp, có nhớ ta không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm