Crush khó tán

Chương 9

16/10/2025 18:36

[Xin lỗi, lúc nãy có việc nên không xem điện thoại. Cậu đang ở đâu? Tôi đến tìm cậu.]

Tôi nhìn tin nhắn của Thẩm Tư Tân, khẽ cười lạnh rồi hồi đáp: [Không cần đâu, em ăn cơm rồi.]

Sau đó lại gửi tin nhắn cho S.

[Ê, crush thật sự khó tán quá, muốn bỏ cuộc rồi.]

[Thôi thì người theo đuổi tôi từ đây xếp hàng tới nước Pháp, có cần thiết phải tr/eo c/ổ trên một cái cây này không?]

[Gần đây có một cậu sinh viên đại học cũng khá tốt, lại là đàn em cùng trường, vừa đẹp trai giàu có, thử với cậu ấy cũng không tồi.]

S, à không, nên gọi là Thẩm Tư Tân.

Thẩm Tư Tân trả lời nhanh hơn bao giờ hết.

[Tại sao?]

[Cậu thật sự thích crush của cậu không? Sao lại thay lòng nhanh thế?]

[Kiên trì mới có kết quả! Người cậu thích cũng thích cậu, bỏ cuộc bây giờ chẳng phải rất đáng tiếc sao?]

Tôi cố ý chậm rãi đáp:

[Cậu dựa vào đâu mà biết anh ấy thích tôi? Thôi tôi hiểu rồi, không phải anh ấy không hiểu thính của tôi, mà cố ý trả lời trống không, giả vờ đi/ếc làm ngơ trước tình cảm nồng nhiệt của tôi.]

[Tôi hiểu, tôi hiểu hết rồi. Tôi không muốn tự rước thêm phiền toái nữa.]

S: [???]

Gửi xong, tôi không xem điện thoại nữa, cho vào túi luôn.

Hôm sau, tôi xin nghỉ phép một tuần ở công ty.

Đúng lúc em họ đến thành phố A du lịch, tôi định dẫn nó đi tham quan.

Chúng tôi như lính đặc nhiệm, trong vòng hai ngày ngắn ngủi đã đi gần hết thành phố, rồi đến ngày thứ ba, bị Thẩm Tư Tân bắt gặp ngay tại khu trò chơi điện tử.

"Tống Thanh Lai."

Tôi quay đầu lại, chưa từng thấy Thẩm Tư Tân mặt mày u ám đến thế.

"Đây gọi là có việc xin nghỉ phép của cậu hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm