Nửa năm sau, Tạ Hành dùng đủ th/ủ đo/ạn âm hiểm khiến gia đình tôi phá sản. Thậm chí, dưới sự u/y hi*p và dụ dỗ của hắn, không một ngân hàng nào dám cho nhà họ Ôn v/ay tiền.
Nhà họ Ôn cầm cự thêm vài năm, cuối cùng vẫn chất đống n/ợ nần. Ngày nào cũng có người đến đòi n/ợ, mẹ tôi đối mặt với án tù, thậm chí có dấu hiệu trầm cảm muốn t/ự s*t.
Thứ Tạ Hành muốn, đơn giản là một tôi trắng tay, không chút trở ngại nào mà gả cho hắn.
Làm vợ hắn ba năm, tôi như sống trong địa ngục trần gian. Những đêm say xỉn tiếp khách, hắn sẽ lôi tôi đang ngủ say khỏi giường, bắt tôi đi mở nước tắm cho hắn.
Thấy ánh mắt tôi bình thản, hắn liền kéo tôi ngã ụp vào bồn tắm, hôn đến nghẹt thở. Rồi lại bóp cổ tôi, mắt đỏ ngầu chất vấn: "Một kẻ ch*t rồi, cũng đáng để em nhớ mãi thế sao?"
Tạ Hành công khai bao nuôi một nữ minh tinh. Hắn cưng chiều cô ta hết mực, dùng tiền đổ hàng loạt dự án cho ả.
Lần tôi đến phòng VIP đón hắn, bị cô ta cố ý húc mạnh vào vai.
Thấy tôi không được sủng ái, ả còn châm chọc tôi là "gà mái không đẻ trứng".
Kết quả, Tạ Hành thẳng tay quăng ả xuống đất.
Kỳ lạ thay, hắn tùy tiện tổn thương tôi, nhưng lại không cho phép ai đụng đến tôi dù chỉ một sợi tóc.
Sau đó, nữ minh tinh đến nhà khiêu khích, nói rằng trong bụng đã có con của Tạ Hành.
Tim tôi chợt lỡ nhịp, nếu hắn có con, biết đâu sẽ buông tha cho tôi.
Nhưng Tạ Hành ra lệnh cho người kéo cô ta đi thẳng, bắt ph/á th/ai, thậm chí cố ý c/ắt bỏ tử cung của ả. Cả đời này, ả không thể có con nữa.
Đêm đó, Tạ Hành lại lên cơn đi/ên, gi/ận dữ bóp cổ tôi đến nghẹt thở, hỏi tại sao bắt hắn sống như thằng hề.
Tôi không hiểu hắn đang nói gì.
Khi việc tôi uống th/uốc tránh th/ai bị phát hiện, hắn gần như phát đi/ên, mặt mày méo mó, đ/ập phá đồ đạc lung tung.
Hắn thuê người xăm tên mình lên ng/ực tôi, rồi xích chân tôi lại. Vừa hôn lên đỉnh đầu tôi, hắn vừa thì thầm dịu dàng: "Như thế Nhiễm Nhiễm sẽ mãi mãi thuộc về anh."
Hình như hắn không biết cách yêu người khác.
Công việc ở Moscow gặp biến cố, Tạ Hành buộc phải xuất ngoại.
Tôi trốn thoát. Nhưng máy bay gặp luồng khí mạnh gặp nạn, tôi xuyên không về năm 17 tuổi.
Thẩm Trì lại bị bọn Chu Lệ Lệ để ý.
Trong phòng dụng cụ tối om. Chàng trai mặc đồng phục xanh trắng bị đ/è sấp xuống đất, tên du côn tóc vàng giẫm lên tay anh.
"Thẩm Trì, rốt cuộc cậu có muốn làm bạn trai tôi không? Chỉ cần gật đầu, từ nay trong trường không ai dám b/ắt n/ạt cậu, tiền th/uốc thang cho mẹ cậu tôi cũng chu cấp, thế nào?"
Chu Lệ Lệ thong thả ngồi trên bàn học, đung đưa đôi chân thon dài, vừa soi gương tô son vừa nửa dụ dỗ nửa đe dọa.
Khóe môi thiếu niên vẫn cứng cỏi không chịu khuất phục.
Chu Lệ Lệ tức gi/ận, ra lệnh cho đám đàn em l/ột đồ một cô gái trong góc: "Chắc chắn là mày quyến rũ Thẩm Trì nên anh ấy mới không thích tao. L/ột đồ nó ra, cho mọi người xem nó d/âm đãng thế nào!"
Tôi xuất hiện ngay lúc này.
Chu Lệ Lệ nhảy xuống bàn, thân thiết khoác tay tôi, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt: "Nhiễm Nhiễm, sao cậu lại đến chỗ này? Đây không phải nơi dành cho học sinh ngoan đâu."
"Cậu đang dạy tôi làm việc à?"
Chu Lệ Lệ vốn là tiểu thư giàu có nổi tiếng trong trường, nhưng tôi còn giàu hơn cô ta gấp bội. Nhà họ Chu làm ăn phát đạt là nhờ bám đuôi nhà họ Ôn.
Dưới "uy lực" của tôi, Chu Lệ Lệ đành phải thả Thẩm Trì, dẫn đàn em rời đi.
Tôi đưa tay về phía chàng trai đang nằm dưới đất. Anh bối rối siết ch/ặt tay, cúi đầu xuống, để lộ chiếc cổ trắng ngần.
Tôi không rút tay lại, mà khom người ngang tầm mắt anh, mỉm cười: "Thẩm Trì, từ nay sẽ không có ai dám b/ắt n/ạt cậu nữa. Cậu là người của tôi, tôi sẽ mãi mãi bảo vệ cậu."
Tôi sẽ mãi mãi bảo vệ cậu, chàng trai của tôi.