Nuôi quỷ

Chương 15

26/11/2024 09:00

Xử lý xong mọi chuyện thì trời cũng đã sáng.

Tôi nhờ Thẩm Trạch Xuyên chở tôi đến chùa, đưa những lá bùa tam giác và Phệ H/ồn Phiên trong ba lô cho chủ trì để ông ấy cầu siêu, cuối cùng lại bắt xe về phòng trọ.

Cứ thế, tôi chìm trong tâm trạng u ám suốt mấy ngày liền, cho đến khi nhận được một cuộc gọi từ cảnh sát Tiểu Tống.

“Vụ án của Trương Chí Kiệt đã được kết án rồi.”

Hóa ra, khi Trương Chí Kiệt mới hai tuổi, ba của hắn ta đã bỏ đi với người khác. Hắn ta được mẹ nuôi lớn, mẹ hắn ta đã ăn mặc cần kiệm để nuôi hắn ta lên đến đại học.

Tưởng chừng cuộc sống sẽ dần tốt lên thì Trương Chí Kiệt lại bị đuổi học vì tội quấy rối nữ sinh. Mẹ hắn ta tức gi/ận đến nỗi bị tai biến mạch m/áu n/ão, bị liệt một phần cơ thể.

Sau này, dù đã kiểm tra camera và chứng minh rằng chuyện quấy rối nữ sinh chỉ là hiểu lầm nhưng mẹ hắn ta cũng đã bị liệt, hắn ta phải đối mặt với chi phí điều trị cao ngất. Trương Chí Kiệt không còn cách nào khác ngoài việc bỏ học và đi Thái Lan làm việc bất hợp pháp.

Lúc đó, hắn ta có một người bạn gái, nhưng người này đã lừa lấy hết tất cả số tiền mà Trương Chí Kiệt gửi về để chăm sóc cho mẹ hắn ta rồi bỏ trốn.

Khi Trương Chí Kiệt quay về thì hắn ta nhìn thấy người mẹ bị liệt của mình đang bò trên mặt đất, lục lọi tìm thức ăn trong thùng rác, người đầy phân và nước tiểu. Cả đôi chân không thể cử động cũng đã bắt đầu th/ối r/ữa và đầy giòi bọ.

Ngay đêm đó, hắn ta đã gi*t mẹ và bạn gái, sau đó còn gi*t luôn người đã bỏ rơi hắn ta từ nhỏ và nữ sinh hiểu lầm hắn ta quấy rối, cuối cùng trốn chạy suốt cho đến khi bị b/ắn ch*t vào ngày hôm ấy.

Tôi kéo chăn che kín đầu, rầu rĩ ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.

Bên kia điện thoại, cảnh sát Tiểu Tống cũng im lặng. Tôi đang định kết thúc cuộc gọi thì giọng nói khàn khàn của anh ta cất lên.

“N/ợ âm thì… cần phải trả bằng mạng sống à?”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng trả lời: “Có một số người có phúc báo rất lớn, cộng thêm vận khí cao, nên có thể biến nguy thành an.”

Trong Tây Du Ký cũng có viết về việc vì bị oan h/ồn của Long Vương sông Kinh Hà đeo bám đòi mạng, nên Đường Thái Tông Lý Thế Dân đã phải xuống địa phủ lúc nửa đêm.

Trong đó, phụ thân Lý Uyên, anh trai Lý Kiến Thành, em trai Lý Nguyên Cát và thậm chí còn cả những con m/a không đầu đã chặn đường gào lên: “Trả mạng lại cho tôi!”

Đường Thái Tông sợ đến mức trốn tránh, kêu c/ứu.

May mắn, Thôi phán quan đã gọi q/uỷ h/ồn đến để đuổi những oan h/ồn kia đi. Thập điện Diêm Vương ở địa phủ cũng rất khách sáo với người đã gi*t rất nhiều người như Đường Thái Tông, không những đón tiếp ông vào điện Sâm La mà còn tăng thêm 20 năm tuổi thọ cho ông.

Mặc dù rất khó để x/á/c thực câu chuyện này, nhưng cũng cho thấy lý do tại sao có những người gặp m/a thì ch*t một cách không rõ ràng trong khi có những người lại có thể biến nguy thành an.

Cảnh sát Tiểu Tống nghe xong thì giọng có chút kích động: “Vậy thì người bình thường gặp phải chuyện này phải làm sao để giải quyết?”

...Vậy nên có phải là anh ta đã gặp m/a thật rồi đúng không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105