Giả quỷ

Chương 24

16/05/2024 18:00

Tại sao anh ấy lại đặt một nửa linh h/ồn của mình lên người tôi?

Tôi hỏi lại bác gái, và lần này bà ấy không nói rõ ràng, chỉ cười thần bí.

"Dùng linh h/ồn dưỡng linh h/ồn."

Đỗ Trạch Thần c/ắt đôi âm h/ồn, khóa ch/ặt nó trên người của tôi, cho nên kiếp này, tôi không chỉ sinh ra đã là người của nhị công tử nhà họ Đỗ anh ấy, mà còn có thể sinh con tăng nhân khẩu cho nhà anh ấy mà không tổn hại đến dương thọ.

Tôi lại không cười nổi, rõ ràng là anh ấy đã lên kế hoạch từ trước, tại sao bây giờ anh ấy lại tránh mặt tôi?!

Khó khăn lắm mới bắt được anh ấy, tôi không khỏi tức gi/ận, tủi thân: "Làm cái gì đấy, dựa vào đâu mà quấy rầy tôi."

Bên kia dịu dàng nói: "Em là người của tôi."

Tôi không phục: "Em đã đồng ý rồi sao?"

Anh ấy triệu hồi một đoá hoa hồng đỏ ra: "Anh đồng ý là được rồi."

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ấy, hỏi: "Vậy tại sao anh lại tránh em?"

Động tác của Đỗ Trạch Thần hơi dừng lại, đoá hoa trong tay anh ấy từ từ hóa thành một chiếc mặt nạ bạc cổ xưa.

Anh ấy ngắm nhìn mặt nạ, im lặng một lát, sau đó nói.

Đỗ Trạch Thần nói, bởi vì ích kỷ nên anh ấy đã cho tôi nửa âm h/ồn, nhưng vì vậy mà tôi lại thường xuyên gặp tai hoạ, vì thế anh ấy đã giữ tôi bên cạnh để bảo vệ tôi.

Anh ấy lo lắng kiếp nạn của tôi, cũng sợ rằng tình cảm ngưỡng m/ộ của tôi sẽ trở thành một trở ngại. Vì vậy anh ấy tự hủy dương thọ, khiến thân phận "sư phụ" biến mất, chuyển sang bí mật bảo vệ tôi

"Anh đã làm trái tim em tổn thương." Vẻ mặt anh ấy tràn đầy bất đắc dĩ: "Có lẽ em sẽ càng hy vọng anh vẫn luôn là sư phụ của em hơn."

Tôi: "...? Vậy thì anh mãi mãi làm sư phụ ch*t ti/ệt của tôi luôn đi."

Nước mắt chảy dài, tôi buông sợi dây đỏ ra, đuổi anh ta đi.

Đỗ Trạch Thần không rời đi, anh ấy nâng cằm tôi lên, cẩn thận quan sát.

"E là không được rồi."

Nói xong, trở tay bế tôi lên.

?

Khóe môi anh ấy cong cong, mỉm cười: "Ngày đó, anh đã đồng ý với huynh trưởng, thỏa mãn chấp niệm của huynh ấy."

Tôi nghiêng đầu khó hiểu, ngoan ngoãn để anh ấy đặt tôi lên giường.

"Anh nhớ là anh đã dạy em rằng, khi chấp niệm của một lệ q/uỷ được hóa giải, lệ q/uỷ đó phải thực hiện một tâm nguyện của người hoá giải, đây là độ hoá."

Tôi bừng tỉnh, lát sau lại hỏi: "Anh có tâm nguyện gì?"

"Lấy em làm vợ."

Sau khi nghe xong, tôi hài lòng cười lớn.

Đỗ Trạch Thần thở dài: "Không giả vờ nữa à?"

Đúng vậy, anh ấy là người đã nuôi nấng tôi, làm sao mà anh ấy có thể không biết là tôi đang giả vờ kia chứ.

Bây giờ tôi đã nghe những gì tôi muốn nghe, tôi lau nước mắt: "Đỗ Trạch Thần, em cũng có một bí mật muốn nói với anh."

Cái tay đắp chăn cho tôi ngừng lại, anh ấy khó hiểu nhìn tôi.

"Em cũng đã độ hoá bác gái."

Tôi đã giao dịch với bác gái, thành toàn cho chấp niệm về tình yêu đối với con trai của bà ấy.

Lúc trang điểm, tôi đã ước với bác gái, kiếp này tôi không gả cho m/a hay người nào, chỉ gả cho Đỗ Trạch Thần.

Nhưng còn lâu tôi mới nói cho anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm