10
Trong đó hơn quá nửa là chuyện phiếm của Mạnh Trì, những điều mà người làm bạn học suốt ba năm với cậu ấy như tôi cũng chưa từng biết đến.
Tôi nghe mà lòng hiếu kỳ nổi lên phơi phới, nhưng vẫn tuân thủ tinh thần trách nhiệm của mình, giảng cho xong nốt phần bài học còn lại.
Lúc tôi sắp ra về, Mạnh Niên Niên đột ngột thốt lên một câu:
"Anh hai em dạo này hình như đang viết thư tình, lại còn thức đêm lén lút viết nữa cơ."
Đôi tay đang thu dọn đồ đạc của tôi chợt khựng lại, sau đó tôi liếc nhìn Mạnh Niên Niên, dáng vẻ con bé cực kỳ chắc chắn.
"Sao em biết?"
"Tối hôm qua lúc em mang trái cây vào cho anh ấy em nhìn thấy mà, anh ấy còn viết rất nhiều tờ, em bảo anh hai viết bao nhiêu tờ thì chữ vẫn x/ấu y như nhau thôi, chẳng khác gì đâu, thế là anh ấy liền bắt em cút ra ngoài nhanh gọn lẹ."
Mạnh Niên Niên chắc chắn sẽ không nói dối, nhưng khi đột ngột nghe được tin này, tôi vẫn có chút khó tin.
Nếu bảo người khác viết thư tình thì tôi còn tin, nhưng đây là Mạnh Trì đấy.
Sao cậu ấy có thể viết thư tình được cơ chứ, lẽ nào tốt nghiệp xong n/ão tự nhiên được thông suốt rồi.
Tôi hé miệng, định hỏi Mạnh Niên Niên xem có biết bức thư ấy gửi cho ai không, nhưng lại cảm thấy câu hỏi này của mình có vẻ lộ liễu quá rồi.
Hơn nữa, chắc con bé cũng chẳng biết Mạnh Trì định gửi cho ai đâu nhỉ.
"Vậy cậu ấy đã gửi đi chưa?"
Mạnh Niên Niên giúp tôi thu dọn đồ đạc.
"Em không biết, có khi gửi đi rồi cũng nên, hôm nay anh ấy còn mặc đồ mới ra ngoài cơ mà, chắc là đi đưa thư tình rồi."
"Vậy à."
Tôi tự mình bước ra khỏi cửa, ngay lúc sắp đi đến cổng lớn, đột nhiên lại nhìn thấy bóng dáng của Mạnh Trì.
Chẳng hiểu vì sao, tôi lập tức trốn ra sau gốc cây bên cạnh.
Mãi cho đến khi Mạnh Trì lướt qua bên cạnh, cậu ấy vẫn đang gọi điện thoại.
Đầu óc tôi mơ hồ nghe được một câu mấu chốt.
"Đã gửi đi rồi, không biết nữa, chưa cho đáp án, chỉ bảo cô ấy cần suy nghĩ thêm."
11
Lời này nói trắng ra thế mà tôi còn không hiểu, thì đúng là đồ ngốc thật rồi.
Hóa ra Mạnh Trì cũng biết thức đêm viết thư tình cho con gái, cũng biết cặm cụi luyện nét chữ để bức thư tình trở nên hoàn mỹ hơn.
Chỉ có điều tất cả những chuyện này đều không phải vì tôi mà thôi.
Nhìn bóng dáng Mạnh Trì dần đi xa, tôi vội vã lủi ra khỏi gốc cây, suốt dọc đường tâm trạng luôn trong trạng thái ủ dột.
Về đến nhà, mẹ tôi không hổ là mẹ tôi, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự bất thường của tôi.
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và mẹ giống hệt hai chị em gái, thế nên đợt tôi viết thư tình lần trước, mẹ cũng biết chuyện.
Cho nên sau khi ăn xong, bà đã gõ cửa bước vào.
"Dạng Dạng làm sao thế? Chuyện tình cảm gặp trắc trở à?"
Tôi nép vào vòng tay phu nhân họ Châu, cố gắng sắp xếp lại từ ngữ của mình.
"Mẹ còn nhớ bức thư tình con từng viết không?"
"Ừm, lúc đó mẹ bảo con ký tên, kết quả là con sống c.h.ế.t không chịu."
"Tại vì cậu bạn đó, có rất nhiều người từng viết thư cho cậu ấy rồi, nhưng chưa một ai nhận được hồi âm, con sợ con cũng sẽ như vậy nên con đã không viết. Thế này cũng tốt, cứ để con tự huyễn hoặc bản thân rằng, là vì cậu ấy không biết người gửi là ai nên mới không hồi đáp."
Chứ không phải là vì cậu ấy không thích con.
Phu nhân họ Châu vỗ vỗ lưng tôi.
"Nhưng hôm nay con mới phát hiện ra, hóa ra đứa con cưng của trời cũng sẽ vì cô gái khác mà thức đêm viết thư, cũng sẽ lo lắng chữ mình quá x/ấu làm ảnh hưởng đến tâm trạng của người ta, cũng sẽ viết hỏng không biết bao nhiêu tờ giấy nháp."
"Dạng Dạng à, chuyện này rất bình thường mà con, chàng trai đó được nhiều người yêu thích cũng không ảnh hưởng đến việc cậu ấy có người trong lòng, chỉ là vì con thích cậu ấy nên mới thần thánh hóa người ta lên thôi. Mẹ thấy Dạng Dạng nhà chúng ta mới là con cưng của trời ấy chứ, từ bé đến lớn con cũng được bao nhiêu người quý mến, thành tích học tập tốt mà người cũng xinh đẹp nữa."
Phu nhân họ Châu luôn biết cách nói những lời như vậy để an ủi tôi.
12
Nhưng nói thật, tâm trạng của tôi quả thực đã khá hơn rất nhiều.
"Bảo bối à, nếu đã quyết định không đường đường chính chính đi tỏ tình, vậy thì hãy để cậu bạn đó trở thành một hồi ức thanh xuân tươi đẹp đi, sắp lên đại học rồi, đến lúc đó sẽ còn nhiều chàng trai tốt hơn, ví dụ như cái cậu hôm trước đưa con về chẳng hạn."
Mẹ tôi không nhắc đến Mạnh Trì thì không sao, vừa nhắc đến cậu ấy là tâm trạng vừa mới khôi phục của tôi lại bắt đầu khó chịu.
Mẹ vừa nhìn sắc mặt tôi liền biết mình lỡ lời, kinh ngạc bịt miệng lại.
"Chẳng lẽ..."
Tôi gật đầu, lòng tĩnh lặng như tro tàn.
"Thảo nào, bảo sao một đứa đến ngày lễ Tết còn chẳng thèm dạy kèm cho mấy đứa em họ như con, vậy mà lại chủ động đi làm gia sư cho người ta, nhưng mà chàng trai đó trông cũng xuất chúng thật."
Tôi vùi mặt vào trong chăn, sụp đổ hét lên: "Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa mà!"
4