Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 5

15/02/2025 18:10

Tiết học chung học ở phòng học lớn.

Hoàng Lan khoác tay tôi, tôi khoác tay Lưu Tâm, chúng tôi đi vào tòa dạy học.

Nhìn thấy nhiều người như thế, ám ảnh trong lòng tôi cũng vơi đi không ít.

Sinh viên xung quanh người đến người đi, bỗng nhiên, tôi bị một bạn nữ va phải ngã lăn ra đất.

Cô ta cúi đầu, sau khi nói mấy câu "xin lỗi" thì vội vã rời đi.

Hoàng Lan đỡ tôi dậy: "Không sao chứ?"

Tôi lắc đầu, nhìn theo bóng lưng rời đi của cô gái, bỗng dưng có một cảm giác rất quen thuộc.

Cô gái đó, giống như người trong ký túc xá đêm qua.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy trong túi áo hình như có gì đó.

Tôi đưa tay sờ, là một tờ giấy.

Trên tờ giấy có viết bốn chữ bằng bút đỏ.

Rời khỏi nơi này.

Tim tôi đ/ập thình thịch.

"Nhìn gì thế, mau đi thôi!"

Hoàng Lan và Lưu Tâm ở phía trước giục tôi.

Trong lòng tôi loáng thoáng có chút bất an.

Càng đi vào trong, tôi cảm thấy càng lạnh.

Là loại khiến cơ thể r/un r/ẩy không kh/ống ch/ế được.

Hành lang ở đây, vốn dĩ dài như vậy sao?

Một cảm giác khác thường vô cùng khó chịu bao trùm trong lòng tôi.

Nhưng rốt cuộc là cảm thấy đâu đó kỳ lạ, song tôi lại không nói ra được.

Hoàng Lan và Lưu Tâm đi rất nhanh, hai người ở đằng trước không ngừng giục tôi.

"Bạch Điềm, sao cậu đi chậm thế? Sắp vào giờ học rồi."

Hoàng Lan và Lưu Tâm mất kiên nhẫn thúc giục tôi.

Khoảnh khắc này, tôi dừng bước lại.

Cuối cùng, tôi đã biết chỗ nào kỳ lạ rồi.

Là âm thanh.

Tiếng ồn ào, tiếng nói chuyện của sinh viên ở trên hành lang trước kia, không biết đều biến mất từ lúc nào.

Cả tòa dạy học, bây giờ lại chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn.

Tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập vô cùng nhanh.

"Bạch Điềm, mau lên, giảng viên môn văn học hiện đại thích nhất điểm danh, không phải học kì này cậu muốn tranh cử Đảng viên sao? Bị ghi một lần đến muộn thì không được đâu." Lưu Tâm ríu rít nói không thôi.

Tất cả thoạt nhìn đều vô cùng bình thường.

Ngoại trừ, không có âm thanh.

Ngay cả tiếng chim kêu bên ngoài cửa sổ, cũng đã biến mất trong khoảnh khắc này.

Tôi đứng ở đó nhìn hai bạn cùng phòng của mình, lông trên người đều dựng thẳng đứng.

Vì sao bọn họ kiễng chân đi đường?

Hai người tay khoác tay, mũi chân nhón cao lên, vẫn luôn thúc giục tôi nhanh lên.

Mà phía sau bọn họ, cũng không nhìn thấy một tia sáng nào.

Mà thay vào đó, là bóng tối đen đậm.

Duy có một phòng học là có ánh đèn mờ tối.

Tôi vội vàng lùi ra sau mấy bước.

Bởi vì tôi nhớ rõ, nơi này vốn dĩ không có phòng học.

Ngay lúc này, bên tai tôi vang lên tiếng thì thầm của một cô gái.

"Rời khỏi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0