Xin Như Nguyện

Chương 10.2

17/07/2025 12:00

Đám đông vây quanh đều siết ch/ặt áo vào người.

"M/áu gà!"

Cao nhân bất ngờ quát lớn.

Lý Sam r/un r/ẩy, mãi không ch/ặt được cổ gà, khi ch/ặt được thì lại lệch, con gà đ/au đớn giãy giụa.

Lý Sam đã nuôi gà trong trang trại được hai năm, không nên mắc lỗi sơ đẳng thế này.

Cao nhân dùng ngón giữa chấm m/áu gà, bôi lên mí mắt mình.

M/áu chảy từ mí mắt xuống cằm, ông gầm lên:

"H/ồn ơi, quay về!"

Trong đám đông có tiếng xì xào:

"Cao nhân là người nhà Phật, sao cách làm pháp lại giống phái Mao Sơn thế?"

Nhìn thế nào cũng giống trò gọi h/ồn, chỉ khác là thay gạo bằng m/áu gà.

Cao nhân toàn thân run bần bật, đột nhiên dừng lại, mắt mở to trừng trừng, giờ lại hơi giống bà đồng đầu làng.

Nhưng ông nói không kéo giọng dài mà rất bình thường, như đang trò chuyện.

Ông hỏi khoảng không:

"Cậu nói gì?"

Rồi quay sang nhìn Lý Sam:

"Sú/ng săn của anh đâu?"

Lý Sam bị hỏi bất ngờ, đờ người ra.

Cao nhân vẫn hỏi:

"Các người tuần đêm, không phải đều mang sú/ng săn sao? Sú/ng săn của người đâu?"

Gió thổi lên ào ào.

Cao nhân trước ng/ực dính đầy m/áu, như thể bị ám, đi không co gối, thẳng đơ hướng về phía Lý Sam.

Cao nhân ôm ng/ực - cũng chính là vị trí Lý Thiện bị thương:

"Nòng sú/ng quá gần, thịt nát hết rồi."

Người Thanh Than Bộ đều b/ắn sú/ng rất giỏi.

Tổ tiên hai đời trước đều là thợ săn.

Đêm càng tối gió càng lớn, càng thích hợp đi săn.

Gặp thỏ, chỉ cần rọi đèn pin, thỏ thấy ánh sáng sẽ đứng im, b/ắn hai phát rồi xách về.

Tay săn lão luyện đều biết, b/ắn thỏ không được quá gần, nếu không lực đạn quá mạnh sẽ làm n/ổ tung con thỏ.

Cộng thêm đêm tối gió lớn, lỡ mắt b/ắn lầm người thì dễ gây tai họa.

Cao nhân mắt đỏ ngầu, áp sát Lý Sam, dùng tay dính m/áu bóp cổ anh ta:

"Anh b/ắn ch*t tôi, sao còn dám đến nhà tôi?"

Lý Sam giãy giụa thoát ra, nói lắp bắp:

"Chú ba, chú ba, c/ứu cháu! Tên lang băm này... chú ba, tên lang băm này nhất định..."

"Bị Lý Xuân Sinh m/ua chuộc!"

Trưởng thôn không trả lời, ánh mắt ông như bị thứ khác thu hút.

Nhà Lý Thiện có hàng rào tre, nhìn rõ mồn một người qua lại và xe cộ.

Lúc này, một xe cảnh sát đang lao tới.

Là công an trên thị trấn đến.

Khi Lý Thiện vừa ch*t, đã có tin đồn ai đó sợ hãi nên báo lên trấn, nhưng không biết là ai, mọi người đều ngầm hiểu chỉ là tin đồn.

Giờ xem ra, hóa ra là thật.

Hai người mặc đồ cảnh phục bước xuống xe, hướng đám đông gọi:

"Ai là cao nhân... người báo cảnh?"

Cao nhân buông Lý Sam ra, cười toe toét chào kiểu quân đội trên cái đầu hói:

"Tôi, tôi, tôi đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm