Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 384: Không có chút ôn nhu nào

05/03/2025 10:15

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Sau khi Tư Dạ Hàn rời đi, Lưu Ảnh gi/ận đến mức đ/ấm một quyền ở trên cửa xe: “B/ệnh cái rắm a! Sắc mặt hồng hào giọng lớn như vậy, nơi nào giống người bị b/ệnh chứ! Trước mặt nhiều người như vậy liền quấn lấy ông chủ, quả thật là không biết x/ấu hổ!”

Một vệ sĩ ở cạnh than thở: “Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bạn gái của Boss, thật là báu vật tuyệt sắc a! Cũng khó trách Boss của chúng ta là đại nhân vật như thế lại động lòng phàm!”

Lưu Ảnh trợn mắt nhìn người đang nói chuyện một cái, hừ lạnh nói: “Hồng nhan họa thủy! Cả ngày lẫn đêm chỉ biết đùa bỡn, cản trở, quấn lấy ông chủ không thả, ngay cả loại thời điểm này cũng không phân rõ nặng nhẹ! Một ngày nào đó ông chủ chắc sẽ bị cô ta hại ch*t mất!”

Những người khác cũng rối rít thay nhau mở miệng nói: “Chuyện quan trọng như vậy, là có chút không lấy đại cục làm trọng rồi…”

“Chậm trễ thương lượng, cô ấy gánh được trách nhiệm sao? Quả thật là không biết gì mà!”

“Nghe nói cô gái này chỉ là một thiên kim nhỏ nhà bình thường, đương nhiên không có khả năng so sánh cùng Nhược Hi tiểu thư được rồi.”

“Đừng lấy loại phụ nữ này cùng Nhược Hi tiểu thư coi như nhau chứ!”

“Ai, cũng không biết Boss nghĩ như thế nào, loại con gái này bất luận nhìn thế nào cũng không đủ tư cách trở thành chủ mẫu sau này của Tư gia.”

Phòng ngủ trên lầu.

Dù bị cảnh cáo nhưng Diệp Oản Oản vẫn như cũ không sợ ch*t mà vùi ở trong ngựk của Tư Dạ Hàn nhỏ giọng thầm thì: “Em lại không có nói sai a, thực sự quá ngắn, thật ra thì em cảm thấy bảy ngày là thích hợp nhất…”

Tư Dạ Hàn đem Oản Oản thả ở trên ghế sa lon, kéo cà vạt nơi cổ áo một cái, mắt nhìn chằm chằm Oản Oản h/ận không thể đem cô ăn tươi nuốt sống. Diệp Oản Oản nuốt nước miếng, rốt cuộc ngậm miệng, dám làm lại không dám nhận.

Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm cô nói: “Nói đi, em muốn làm cái gì?”

Diệp Oản Oản gi/ận đến xù lông: “Nói cái gì nha em có thể làm cái gì, chính là không nỡ bỏ anh, không muốn anh đi mà thôi, không được sao? Sao anh lại không có chút tình cảm nào vậy! Được a! Anh đi đi! Đi đi! Tùy anh đi đâu cũng được! Em cũng sẽ không bao giờ quản chuyện của anh nữa!”

Trăm phương ngàn kế muốn ngăn cản anh đi chịu ch*t, tối hôm qua cô còn chịu sự lạnh giá của đ/á đến nỗi xươ/ng cô hiện giờ còn đ/au, cô còn bị thuộc hạ của anh nói thành yêu phi hại nước, cô dễ chịu lắm sao?

Kết quả cái tên này còn không có chút nào cảm kích! Diệp Oản Oản nói xong liền tiến lên lấy một cái chăn để một bên trên ghế sa lon, đem mình che lại.

Trong chăn truyền tới âm thanh buồn buồn của cô: “Đồ tồi, bi/ến th/ái, đại m/a đầu… Đối với người ta như thế… Chán gh/ét như vậy… Luôn là lạnh lùng… không một chút dịu dàng… Em tại sao phải quản anh… Được rồi anh muốn đi đâu thì đi đi…”

Không khí một hồi lặng im…

Không biết qua bao lâu, ngay lúc Diệp Oản Oản cho là Tư Dạ Hàn đã đi rồi, lại cảm giác được cái chăn dường như đang bị một sức mạnh lôi kéo, Diệp Oản Oản lập tức dùng sức bắt được một góc không thả.

Tư Dạ Hàn hơi hơi dùng chút ít sức lực, đem chăn mà Diệp Oản Oản đang trùm kéo ra. Đang muốn mở miệng nói chuyện, kết quả, Tư Dạ Hàn lại không kịp chuẩn bị mà đối mặt với khuôn mặt nhỏ nhắn mặt đầy nước mắt của cô…

Diệp Oản Oản ngồi ở chỗ đó, tiện tay lau mặt, mặt không chút thay đổi nói: “Có chuyện gì sao? anh làm sao còn chưa đi?”

Tư Dạ Hàn môi mỏng mím ch/ặt, giống như gặp khủng hoảng lớn cùng vấn đề khó khăn, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô.

Sau một lúc lâu, Tư Dạ Hàn rốt cuộc mở miệng nói: “Ngoại trừ chuyện này thì những chuyện khác anh đều có thể đáp ứng em.”

Diệp Oản Oản nghe vậy, sắc mặt bỗng nhiên ngừng một lát, sau đó, chậm rãi nghiêng đầu qua nhìn anh nói: “Bất cứ chuyện gì đều có thể sao?”

Tư Dạ Hàn gật đầu: “Ừ.”

Diệp Oản Oản suy nghĩ một chút: “Em muốn đi theo anh!”

Thấy Tư Dạ Hàn không nói lời nào, Diệp Oản Oản lập tức làm bộ phải chui trở về trong chăn.

Một giây tiếp theo, Tư Dạ Hàn đáp: “Được.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Oản Oản vẫn đang lạnh nhạt lúc này rốt cục hòa hoãn mấy phần, hít mũi một cái, hướng Tư Dạ Hàn giang hai cánh tay nói: “Ôm em qua bên kia, em muốn đi thay quần áo!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330