Đêm Nay Có Gió Muộn

Chương 5

12/09/2026 15:39

13

Chỉ là một bữa cơm nhà giản dị, chẳng có gì đặc biệt.

Là hương vị mà Đường Ứng Ninh từng thích ngày trước.

Không biết bây giờ em còn thích nữa không.

Từ Tiêu không nói gì với tôi trước mặt Đường Ứng Ninh.

Ăn xong, Từ Tiêu lên tiếng.

"Ứng Ninh, em đi rửa bát nhé, anh tìm... Quý An có chút chuyện."

Là muốn cảnh cáo tôi đừng đến quấy rầy Đường Ứng Ninh nữa sao?

"Anh Từ Tiêu, em không nhìn thấy gì, hay là để Quý An đi rửa bát, còn em tiễn anh ra ngoài nhé?"

Đường Ứng Ninh níu lấy vạt áo của Từ Tiêu.

"Ứng Ninh à, nếu thấy bất tiện quá thì dọn đến nhà anh mà ở, chị dâu em không để tâm đâu."

"Vốn dĩ anh cũng đã sắp xếp phòng cho em rồi. Mẹ Đường nuôi anh khôn lớn, trước khi ra nước ngoài lại giao cô nhi viện cho anh, cho anh một cuộc sống ổn định."

"Lúc em về nước, mẹ Đường còn đặc biệt gọi điện gắm gáp anh phải chăm sóc em, anh luôn xem em như em trai ruột của mình vậy."

"Không sao, tôi ra ngoài với anh."

Tôi thu dọn bát đũa, mang để vào trong bồn rửa.

Nắm lấy tay Đường Ứng Ninh, dẫn em chạm thử để ghi nhớ vị trí các món đồ trong bếp.

"Nước rửa bát để ở đây."

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay em.

Cuối cùng vẫn nén lại câu nói kia.

"Hay là đợi tôi quay lại rồi rửa nhé."

Lúc đang thay giày ở lối ra vào, Đường Ứng Ninh vội đuổi theo.

"Quý An, anh vẫn sẽ quay lại đúng không?"

"Ừ, tôi sẽ quay lại, cậu đừng lo."

Hợp đồng ký kết kéo dài nửa năm, cho dù tôi không đến nữa, cũng sẽ có một người đáng tin cậy khác được cử tới.

Từ Tiêu đã xỏ giày xong, đẩy cửa bước ra ngoài sân.

Tôi sẽ cố gắng hết sức để thuyết phục Từ Tiêu.

Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Đường Ứng Ninh đang dụi mắt.

Mắt em bị khó chịu ở đâu sao?

14

Chúng tôi kẻ trước người sau đi dọc theo con ngõ.

Gió xuân thổi hây hẩy, thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng trẻ con nô đùa và tiếng hàng xóm trò chuyện những chuyện vặt vãnh.

"Cậu lại lừa Ứng Ninh."

Là một câu với giọng điệu vô cùng khẳng định.

"Đường Dĩ Thanh, năm đó chính cậu là người không cần Ứng Ninh."

"Em ấy vừa mới m/ù lòa, cậu liền bảo em ấy đừng làm gánh nặng cho cậu, cậu làm tổn thương em ấy đến vậy, mà em ấy vẫn mỉm cười chúc cậu hạnh phúc."

"Đường Dĩ Thanh, cậu có biết sau khi cậu đi, Ứng Ninh đã làm gì không?"

Tôi biết chứ, tôi vốn dĩ đâu có đi khuất đâu.

Tôi đứng đó nhìn em rơi nước mắt, từng giọt từng giọt lăn dài, vậy mà trên môi vẫn cố nở nụ cười.

Lúc ấy tôi chỉ h/ận không thể phá cửa xông vào, tôi muốn đưa em đi.

Tôi có thể đi b/án m/áu, b/án thận, b/án gan...

Bất cứ thứ gì b/án được tôi sẽ b/án sạch, tôi nuôi em, tôi dẫn em đi, tôi sẽ ở bên em mãi mãi.

Nhưng tôi không thể, tôi không được phép, không được phép ích kỷ như vậy.

Mẹ nuôi nói đúng.

"Bản thân con vẫn còn phải bám vào mẹ để sống, con lấy tư cách gì để mang lại hạnh phúc cho Ninh Ninh?"

"Con muốn để mẹ đưa nó ra nước ngoài chữa trị, hay là muốn bắt nó đi theo con làm một thằng m/ù cả đời hả?"

Sao tôi có thể để em phải sống trong m/ù lòa cả đời được chứ.

Đường Ứng Ninh rất sợ bóng tối, em luôn khát khao ánh sáng.

Đôi mắt của em đẹp đẽ đến nhường ấy cơ mà.

Nếu có thể, tôi sẵn lòng đem ánh sáng của chính mình đổi lấy cho em.

Em có cơ hội lấy lại ánh sáng, tôi tuyệt đối không thể trở thành kẻ cản đường.

"Ứng Ninh hỏi tôi, vừa nãy em ấy cười có đẹp không."

"Liệu anh ấy có nhìn ra sơ hở gì không."

"Em ấy nói, anh Từ Tiêu ơi, em thấy buồn một chút xíu."

15

Nước mắt rơi lã chã vỡ vụn trên mặt đất không một tiếng động, tôi vẫn còn sống, vẫn còn có thể hít thở.

Nhưng tôi thực sự rất đ/au.

Là nỗi đ/au x/é nát cả linh h/ồn.

Tôi rõ ràng chẳng hề nỡ để Đường Ứng Ninh phải khóc dù chỉ một chút.

Em là đứa rất mau nước mắt, chỉ bị muỗi đ/ốt một vết thôi cũng sẽ rúc vào ôm lấy tôi mà ấm ức làm nũng.

Nước mắt rưng rưng ứa đọng trong đôi mi.

Tôi không muốn em khóc, nên có thể thức trắng cả một đêm để canh cho em khỏi bị muỗi đ/ốt.

Ấy vậy mà cuối cùng, kẻ khiến em phải rơi nước mắt nhiều nhất lại chính là tôi.

Chính là tôi.

Kẻ đã khiến em phải đ/au lòng tột cùng.

"Đường Dĩ Thanh, tôi thật không thể hiểu nổi cái tình yêu của hai người."

"Nhưng tôi phải nói cho cậu biết điều này."

"Đừng ức h.i.ế.p Ứng Ninh thêm nữa."

Như thể chẳng biết phải mở lời ra sao, giọng cậu ta nhẹ bẫng đến mức tôi suýt nữa nghe không rõ.

"Mẹ Đường đã tái hôn và sinh con rồi."

"Là con trai, rất khỏe mạnh."

Tại sao chứ?

Chẳng phải bà ấy nhất quyết muốn đưa Đường Ứng Ninh đi sao?

Tại sao...

"Cậu đừng có suy nghĩ lung tung, là do Ứng Ninh tác hợp đấy."

"Đường Dĩ Thanh, chuyện làm ăn của mẹ Đường càng ngày càng lớn mạnh, không thể nào không có người thừa kế."

"Năm năm qua Ứng Ninh đã trải qua ba cuộc phẫu thuật, nhưng vẫn hoàn toàn m/ù lòa."

"Tôi mặc kệ năm đó cậu có nỗi khổ tâm nào hay không."

Từ Tiêu đỏ hoe mắt nhìn tôi.

"Đừng tiếp tục lừa gạt em ấy nữa, Đường Dĩ Thanh."

"Cái tên Quý An này năm xưa là do tôi đặt cho cậu, hồi ấy cậu g/ầy gò ốm yếu như một con khỉ, tôi mong cậu được bốn mùa bình an."

"Tính ra thì, cả hai người đều là em trai của tôi."

"Chăm sóc cho Ứng Ninh thật tốt, đừng để tôi thấy em ấy phải chịu uỷ khuất mà chạy tới t/át cậu đấy."

Tôi gật đầu.

Không chờ được mà vội vàng cam đoan.

"Tôi nhất định sẽ chăm sóc em ấy thật tốt."

"Tôi không cố ý lừa gạt em ấy đâu, nhưng em ấy đã không còn nhớ ra tôi nữa rồi."

"Tôi muốn giúp em ấy làm quen với mọi thứ trước, nhỡ đâu đến lúc thú nhận mà em ấy nổi gi/ận, không cần tôi nữa."

"Thì em ấy vẫn có thể sống một mình thật tốt."

"Giao cho người khác chăm sóc em ấy, tôi thật sự không yên tâm."

"Thật đấy..."

Từ Tiêu nhìn vẻ cam đoan của tôi, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Buông lời m/ắng:

"Thằng ng/u."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng nghỉ hưu mời cả nhà đi ăn, tôi cố tình không mang túi xách và điện thoại. Đến lúc gần tàn tiệc, bà nháy mắt với tôi: "Đi thanh toán đi, tiện thể xem còn canh không nhé!". Tôi mỉm cười đáp: "Mẹ ơi, con trai ruột của mẹ mới là chủ gia đình chứ ạ".

Chương 11
Lưu Diễm gắp một miếng thịt kho tàu, nhai hai miếng, ánh mắt lại liếc về phía Thẩm Thu Nguyệt: "Nó là đại công thần của nhà chúng ta, hầu hạ bà bao nhiêu năm nay, cũng nên để nó thể hiện một chút rồi."
0