Trầm Nghiễn bước lên một bước.

“Không có lỡ.”

Thân hình cao lớn của chàng phủ bóng xuống người ta.

“Bắt buộc phải ăn, tốt cho hài tử.”

Ta càng nghe càng không hiểu.

“Tốt đến đâu cũng không thể nuốt sống trứng rắn được!”

Ta vừa nói vừa lùi về phía sau, nhưng chiếc giường đất chỉ có chừng ấy, chẳng bao lâu lưng đã chạm vào bức tường lạnh phía sau, hoàn toàn không còn đường lui.

Trầm Nghiễn đưa tay giữ lấy cổ tay ta, sức lực lớn đến mức khiến ta đ/au nhói. Tay còn lại của chàng bóp lấy cằm ta.

“Ngoan, há miệng.”

Giọng chàng dịu xuống một chút, nhưng trong mắt vẫn là sự kiên quyết tuyệt đối, giống như đang làm một chuyện bắt buộc phải hoàn thành, không được phép có bất kỳ sai sót nào.

Ta c.ắ.n ch/ặt răng, nhất quyết không chịu mở miệng, nước mắt không ngừng chảy xuống.

“Trầm Nghiễn…”

“Có phải chàng trúng tà rồi không? Trước kia chàng đâu có như vậy.”

“Phu quân, chàng thả ta ra.”

Động tác của chàng hơi khựng lại, ánh mắt dường như cũng tối đi trong khoảnh khắc ấy.

Nhưng bàn tay vẫn không buông.

Một lát sau, ngón tay chàng đột nhiên dùng sức, hàm ta lập tức đ/au nhói, miệng cũng bị cưỡng ép cạy ra.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một quả trứng rắn tròn căng đã bị Trầm Nghiễn nhét thẳng vào miệng.

Ta hoảng đến mở to mắt, căn bản không dám c.ắ.n vỡ nó, chỉ có thể ngửa cổ lên, cố gắng nuốt nước bọt để đẩy cả quả trứng xuống.

Quả trứng quá lớn nên trượt xuống vô cùng chậm, vừa lạnh buốt vừa nghẹn ứ trong cổ họng. Ta phải duỗi cổ thật dài, từng hơi từng hơi gấp gáp hít thở, cố phối hợp với động tác nuốt mới khiến nó chậm rãi dịch xuống.

Cuối cùng, quả trứng cũng trượt qua cổ họng.

Khi rơi xuống dạ dày, nó mang theo một cảm giác nặng trĩu đến gh/ê người, thậm chí theo mỗi cử động của cơ thể, ta còn có thể cảm nhận được nó đang lăn trong bụng.

Ta thật sự không chịu nổi nữa, lập tức đẩy tay chàng ra rồi nhào đến bên mép giường nôn dữ dội.

Ta nôn đến mức nước mắt chảy đầy mặt, nôn đến gần như chỉ còn mật đắng, nhưng mùi tanh trong cổ họng vẫn bám ch/ặt không chịu tan.

Trầm Nghiễn đứng bên cạnh.

Ta vừa ho vừa ngẩng đầu nhìn chàng, nhận ra ánh mắt chàng thoáng thay đổi, dường như muốn đưa tay tới đỡ ta, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Chàng chẳng nói gì, chỉ cúi người nhặt hai quả trứng còn lại, bỏ vào bọc vải rồi quay lưng đi ra ngoài.

Ta nhìn bóng lưng ấy, trong lòng tủi thân đến mức chẳng thể nói thành lời.

Chàng chẳng đ/au lòng cho ta sao?

Cũng chẳng đ/au lòng cho hài t.ử trong bụng sao?

Ngoài sân nhanh chóng vang lên tiếng bổ củi, từng tiếng rìu hạ xuống vừa nhanh vừa mạnh, khúc củi theo đó lập tức g/ãy làm đôi. Âm thanh nặng nề ấy nghe như mang theo một cơn gi/ận chẳng thể phát tiết.

Ta ngồi trên giường đất, ôm n.g.ự.c khóc rất lâu.

Đây thật sự vẫn là Trầm Nghiễn của ta sao?

Người trước kia chỉ cần ta chịu một chút ấm ức đã đ/au lòng không thôi, vì sao đột nhiên lại trở thành thế này?

Vì sao nhất định phải ép ta nuốt sống trứng rắn?

Kể từ ngày ấy, trời còn chưa sáng Trầm Nghiễn đã vào núi, mỗi lần trở về đều là lúc chạng vạng, trong tay chắc chắn có chiếc bọc vải đen kia, bên trong lúc nào cũng có ba quả trứng rắn.

Chàng không trò chuyện với ta, không ôm ta, cũng không còn những lời dịu dàng dỗ dành như trước.

Việc duy nhất chàng kiên trì làm mỗi ngày là ép ta ăn trứng.

Ta từng phản kháng, từng khóc, từng làm ầm lên, thậm chí từng tuyệt thực.

Nhưng đều vô dụng.

Ta khóc, chàng chỉ lạnh mặt nhìn.

Ta giãy giụa, chàng liền đ/è ta xuống giường đất, dùng đầu gối giữ ch/ặt hai chân, một tay bóp cằm, chỉ hơi dùng sức là đã cạy được miệng ta ra rồi nhét từng quả trứng lạnh buốt vào.

Có lúc trứng rắn vừa trượt qua cổ họng, nước mắt trên mặt ta cũng vừa lúc chảy tới khóe môi. Vị mặn của nước mắt hòa cùng vị tanh của trứng, một thứ nóng, một thứ lạnh, cứ thế cùng nhau bị ta nuốt xuống bụng.

Ta gi/ận đến mức tuyệt thực.

Trầm Nghiễn cũng chẳng hề nhượng bộ.

Chàng trộn trứng rắn vào cháo rồi từng thìa từng thìa đút cho ta. Ta vừa ăn vừa nôn, nôn xong chàng lại múc thêm một thìa, không nổi gi/ận cũng chẳng mất kiên nhẫn, chỉ kiên quyết đợi đến khi ta nuốt hết mới chịu dừng.

Có một lần, nhân lúc Trầm Nghiễn đang bổ củi ngoài sân, ta lén mang trứng rắn đổ vào chuồng gà.

Con gà mái già ấy là ta nuôi từ nhỏ, thân với ta nhất.

Ta vốn chỉ muốn chứng minh rằng thứ này căn bản không thể ăn, ai ngờ con gà vừa mổ một miếng, chẳng bao lâu toàn thân đã co gi/ật dữ dội rồi ngã xuống đất, miệng sùi bọt trắng, hai chân giãy vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.

Ta sợ đến mức mặt không còn giọt m/áu.

Đúng lúc ấy, Trầm Nghiễn trở về.

Chàng nhìn con gà c.h.ế.t, sau đó lại nhìn ta, chỉ trong nháy mắt đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Đó là lần đầu tiên chàng thật sự nổi gi/ận với ta.

Trầm Nghiễn bước tới, túm ch/ặt cổ tay ta, sức lực lớn đến mức xươ/ng cũng phát đ/au.

Trong mắt chàng đầy lửa gi/ận, nhưng sâu hơn nữa lại có một tia hoảng lo/ạn mà lúc ấy ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.

“Ai cho ngươi vứt đi?”

Giọng chàng lạnh đến thấu xươ/ng.

“Liễu Đường, ta đã nói với ngươi rồi. Bắt buộc phải ăn.”

“Vì sao không nghe lời?”

Ta bị chàng dọa đến bật khóc.

“Đó là trứng rắn!”

“Ăn vào sẽ c.h.ế.t người!”

“Chàng nhìn đi, ngay cả gà ăn cũng c.h.ế.t rồi!”

Ta vừa giãy vừa khóc, gần như hét lên:

“Trầm Nghiễn, rốt cuộc chàng muốn làm gì?”

“Có phải chàng muốn hại c.h.ế.t ta và hài t.ử không?”

Câu nói ấy vừa dứt, cả người Trầm Nghiễn lập tức cứng lại.

Bàn tay đang nắm cổ tay ta cũng vô thức nới lỏng, lửa gi/ận trong mắt chậm rãi tan đi, thay vào đó là một nỗi đ/au rất sâu mà ta chẳng thể hiểu.

Chàng mở miệng, dường như muốn giải thích điều gì, nhưng cuối cùng lại chẳng nói.

Chỉ thở dài rồi buông tay ta, quay người đi vào trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác

Chương 15
Tôi bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác, chuyên nhảy nhót gây chuyện trong một cuốn tiểu thuyết vạn người mê. Nhưng khổ nỗi, tôi bẩm sinh đã yếu ớt, bệnh lớn bệnh nhỏ liên miên, lúc nào cũng trong tình trạng thoi thóp. Vì thế, tôi tuân theo nguyên tắc sinh tồn “sống được ngày nào hay ngày đó”, ngoan ngoãn dưỡng sinh, hoàn toàn chẳng còn sức đâu mà gây chuyện. Khương Thanh Nhiên chịu ấm ức, nam chính công tưởng là tôi bắt nạt thụ chính, hùng hổ tìm đến chất vấn. Tôi căng thẳng đến mức không thở nổi, ôm ngực ho đến long trời lở đất. Nam chính công cuống cuồng rót cho tôi một cốc nước. Trong tiệc sinh nhật của Khương Thanh Nhiên, có người chơi xấu khiến cậu ấy mất mặt. Mọi người theo bản năng đều nghi ngờ là do tôi làm. Đến khi tìm thấy tôi, lại bắt gặp tôi vì tham ăn bánh kem mà bị dị ứng nghiêm trọng, cả đám lập tức luống cuống đưa tôi đến bệnh viện. ... Dần dần, chẳng cần tôi mở miệng giải thích, mọi người cũng tin rằng hiện giờ tôi vừa không có ý định hại người, lại vừa chẳng có sức để hại người. Tôi vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần chờ đến ngày ly hôn với ông chồng phản diện quyền thế ngút trời của mình, chia được một khoản tiền thật lớn rồi vô tư nằm im sống qua ngày. Nhưng sau đó tôi phát hiện... Cuộc sống ngày càng thoải mái, hình như chồng tôi cũng chẳng định ly hôn nữa thì phải?
162
5 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Khi Nho Chín Chương 13
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Nam Pháo Hôi, Ta Bị Tỷ Phu Mù Để Mắt

Sau khi thay tỷ tỷ bước lên kiệu hoa, ta đột nhiên thức tỉnh, rồi bàng hoàng nhận ra thế giới mình đang sống hóa ra chỉ là một quyển sách, mà ta lại chính là nam pháo hôi đáng thương trong đó, kẻ sẽ bị tân lang phát hiện thân phận ngay trong đêm động phòng hoa chúc, sau đó bị một kiếm đâm chết không chút lưu tình. Thế nhưng đến khi đêm động phòng thật sự tới, vị tỷ phu mù kia lại hết lần này đến lần khác chiếm lấy ta, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn chẳng phát hiện người nằm dưới thân hắn là một nam tử. Để giữ lấy cái mạng nhỏ này, ta chỉ có thể nghiến răng tiếp tục giả làm tỷ tỷ trước mặt hắn, âm thầm tự nhủ chỉ cần chịu đựng đến lúc tỷ tỷ hối hận quay về, chờ cốt truyện đổi lại thân phận với ta diễn ra, ta sẽ có thể đường đường chính chính rời khỏi Cố gia, từ đó hoàn toàn được giải thoát.
Boys Love
0