Sau khi thoát khỏi lực uốn cong không gian.
"Khụ ọc——"
Lục Tri Khác sặc ra một búng m/áu, phun toàn bộ lên người tôi.
Anh ấy không chịu đựng nổi áp suất khi thực hiện bước nhảy không gian, hoàn toàn mất đi ý thức, ngã gục vào lòng tôi.
Tôi không nôn.
Bị anh ấy đ/è lên ng/ười, muốn nôn cũng không nôn nổi.
Tần Diệu ngồi kế bên mặt mày xanh lét, gắng gượng nuốt trở lại thứ đang dâng lên cổ họng.
Quả là một kẻ tà/n nh/ẫn.
Bên ngoài buồng lái vang lên những tiếng đ/ập cửa dồn dập.
Cạch.
Tần Diệu mở cửa buồng lái ra.
Đón chờ chúng tôi là hàng chục họng sú/ng đen ngòm.
Đội hiến binh vây quanh chúng tôi chật như nêm cối.
"Tần Diệu, Tống Vãn Tinh!"
Giọng nói của viên đội trưởng hiến binh đi đầu lạnh băng cứng nhắc:
"Các người đã bị bắt vì tội danh ăn cắp bí mật quân sự cấp cao nhất, điều khiển cơ giáp cấp S trái phép, tự ý xông vào khu vực giao chiến cùng hàng loạt các tội danh khác.
Lập tức xuống cơ giáp, đi theo chúng tôi một chuyến."
Tôi quệt đi vệt m/áu loang lổ trên mặt, giơ hai tay lên.
"Không thành vấn đề, Trưởng quan."
Tôi chỉ vào Lục Tri Khác đang bất tỉnh trong lòng mình:
"Nhưng làm ơn nhẹ tay một chút.
Đây là người chồng tôi đã liều mạng mới giành lại được, làm hỏng các người đền không nổi đâu."