Về nhà ở chưa được mấy ngày, công ty đã rối tung rối m/ù như một nồi cháo heo.
Vạn bất đắc dĩ, tôi đành phải quay về sớm hơn dự định.
Lúc rời đi, mẹ tôi đột nhiên gõ nhẹ lên cửa kính xe, vẻ mặt có chút gượng gạo:
"Nhược Nhược à, lúc nào rảnh rỗi thì về nhà nhiều hơn một chút nhé, làm việc cũng đừng b/án mạng như thế nữa, bố mẹ chẳng mong cầu gì xa xôi, hiện tại như thế này là tốt lắm rồi con ạ."
Trái tim tôi bỗng dưng nghẹn lại vì chua xót: "Dạ vâng."
Xuyên qua gương chiếu hậu, hình bóng của bố mẹ tôi vẫn lặng lẽ đứng ngóng theo giữa màn đêm buông xuống.
Tầm nhìn của tôi bỗng nhiên nhòe đi vì ngấn lệ.
Dường như tôi đã chờ đợi câu nói này từ quá lâu rồi.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể tôi có nỗ lực vươn lên đến mức độ nào, bố mẹ vẫn luôn cho rằng tôi có thể làm tốt hơn thế nữa.
Những lời được gọi là động viên khích lệ mà tôi nghe được cũng chỉ vỏn vẹn bốn chữ "tiếp tục cố gắng".
Sự kỳ vọng của họ giống như một vạch đích xa vời vợi không sao chạm tay tới nổi, mỗi khi tôi nhọc nhằn bước thêm một bước, vạch đích ấy lại lùi ra xa tôi thêm một khoảng.
Tôi vốn dĩ đã chẳng còn ôm ấp hy vọng từ lâu, không ngờ cách biệt nhiều năm, cuối cùng cũng chờ được câu nói "hiện tại con đã rất giỏi rồi" của họ.
Cũng may, vẫn chưa phải là quá muộn màng.