Đoạt Mạng Bằng Ống Kính

Chương 18

20/03/2026 15:52

Vài ngày sau đó, tôi liên tục bị triệu tập, bởi Tiểu Lý đã tìm thấy dấu vân tay của tôi cùng DNA của nạn nhân trên hung khí. Mọi dấu vết đều chỉ thẳng tôi có liên can đến vụ án c/ắt cổ gi*t người dã man này.

Tôi tự rước họa vào thân, đ/á/nh lạc hướng điều tra, thành công bị liệt vào danh sách nghi phạm.

Lúc tôi bị c/òng tay giải đi, những lời đồn thổi á/c ý nổi lên khắp chốn, tiếng khóc lóc gào thét của mẹ tôi vang thấu tận trời xanh.

Trong suốt thời gian bị tạm giam, tôi kiên quyết không hợp tác.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng ồn ào của mẹ vang dội khắp đồn cảnh sát, tôi lờ mờ nghe thấy bà đến làm lo/ạn, đến kêu oan thay cho tôi.

Nhưng tuyệt nhiên, tôi không nghe thấy dẫu chỉ là một lời nửa tiếng từ miệng người bố của mình.

Tôi cay đắng nhận ra, từ ngày khoác lên mình bộ sắc phục cảnh sát, sự đồng cảm trong tôi ngày càng bào mòn, thui chột, tôi đã biến thành một con quái vật m/áu lạnh từ lúc nào không hay.

Thế nhưng giờ đây, tôi đã tìm lại được chút lương tri le lói. Chỉ cần nhắm mắt lại, dáng vẻ tàn tạ của Xúy Lan lại hiện hữu trước mắt. Tôi cũng thầm nghĩ nếu người ngồi sau song sắt này là cậu ấy, liệu có ai chịu đứng ra kêu oan cho cậu ấy hay không.

Vụ án được chuyển lên thành phố rồi lại chuyển lên tỉnh.

Tôi trước sau như một kiên quyết giữ im lặng về ng/uồn gốc của con d/ao, cố tình câu giờ làm chậm trễ tiến trình của bọn họ. Cuối cùng, do không đủ chứng cứ kết tội, tôi được phóng thích vô tội, quay trở lại thôn làng.

Tôi chỉ cầu mong trong khoảng thời gian này, Xúy Lan đã chạy trốn được thật xa, thật xa.

Cậu ấy sẽ bình an vô sự thôi. Cậu ấy không có thân phận, không có DNA, dù sống hay ch*t cũng chẳng lưu lại bất cứ vết tích nào.

... Cậu ấy bắt buộc phải sống một cuộc đời như những người bình thường, an hưởng tuổi già thanh bình.

Mẹ tôi ch/ửi bới: “Không biết cái thằng khốn nạn nào gi*t người rồi vu oan giáng họa cho con gái tôi, con gái tôi là cảnh sát nhân dân, nó lại thèm đi gi*t người chắc?”

Bà không biết rằng sau khi thấu tỏ những bi kịch mà Xúy Lan phải gánh chịu, cái đám cặn bã đáng h/ận kia đã bị tôi băm vằm ch/ém gi*t hàng nghìn hàng vạn lần ngay trong chính tâm trí mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm