Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 9

02/03/2024 15:31

Tôi mở mắt lần nữa.

Lúc này đã là 9 giờ tối.

Tôi tỉnh dậy từ trên giường ký túc xá.

Tôi nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán của hai người bạn cùng phòng từ tầng dưới truyền lên.

"B/ệnh của Bạch Điềm dường như càng lúc càng nghiêm trọng, cậu nói chúng ta nên làm gì bây giờ? Hay là thông báo cho nhân viên hướng dẫn."

"Cô ấy như thế tớ thật sự có hơi sợ, đồng thời tớ cũng rất lo lắng cho cô ấy, cô ấy đã ngất xỉu mấy lần rồi, tỉnh dậy thấy chúng ta là chạy, rõ ràng cửa tòa dạy học đang mở nhưng giống như không nhìn thấy mà chạy lo/ạn kêu bừa ở đó."

"Chúng ta muốn đưa cô ấy về phòng ký túc xá, vậy mà cô ấy nhìn thấy chúng ta lại giống như nhìn thấy q/uỷ mà chạy vào vệ sinh, cuối cùng thì ngất ở trong đó."

Cuộc đối thoại lo lắng của Lưu Tâm và Hoàng Lan, giống như một tảng đ/á khổng lồ đ/ập mạnh vào tim tôi.

Tôi vén rèm giường ra: "Các cậu nói vậy có ý gì?"

Lưu Tâm và Hoàng Lan hiển nhiên bị tôi dọa sợ gi/ật mình, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Qua rất lâu, Hoàng Lan dè dặt nhìn tôi nói: "Tiểu Điềm, khi cậu vừa đến ký túc xá đã nói với chúng tớ cậu bị mắc một căn b/ệnh kỳ lạ."

"Cậu sẽ mất trí nhớ tạm thời, còn sẽ xuất hiện ảo giác thời gian ngắn. Thế nhưng khoảng thời gian cậu tới ký túc xá chỉ thỉnh thoảng mới phát tác, nhưng b/ệnh tình của cậu mấy hôm nay càng lúc càng nghiêm trọng."

Đầu óc của tôi giống như dừng lại.

Tôi không hề biết bản thân có căn b/ệnh này.

Thế nhưng theo những lời Hoàng Lan và Lưu Tâm nói, có lẽ là một lời giải thích hợp lí nhất tại thời điểm hiện tại.

Tôi cẩn thận quan sát bọn họ, cổ của bọn họ rất bình thường, chân cũng không kiễng.

Tôi sờ túi áo mình, bên trong không có cúc áo, cũng không có tờ giấy cô gái kia nhét vào.

"Tiểu Điềm, chúng tớ không bài xích cậu, tớ biết cậu cũng rất đ/au khổ, chúng tớ sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cậu." Hoàng Lan vô cùng dịu dàng nhìn tôi.

Tôi đã tin bảy tám phần lời bọn họ nói, tôi gật đầu, nở một nụ cười với bọn họ.

Cơ thể tôi lại dâng lên cảm giác mệt mỏi mãnh liệt.

Lúc này đang là mùa hè, quạt trần trong ký túc xá đang lọc cọc quay tròn, nhưng tôi cảm thấy lạnh đến lạ thường.

Là một loại lạnh lẽo xâm nhập vào tận xươ/ng tủy.

"Tớ ngủ trước." Tôi mơ mơ màng màng nói.

Giấc ngủ này, tôi ngủ rất mơ hồ.

Giường như có giọng nói của một cô gái vẫn luôn gọi tên tôi.

"Bạch Điềm, tỉnh dậy."

"Cô không thể ngủ tiếp được."

"Thời gian, đang đảo ngược."

"Sinh mạng của cô, cũng đang đảo ngược."

"Thời gian còn lại không còn nhiều nữa."

Trong nháy mắt, tôi bừng mở hai mắt.

Rất lạnh.

Rõ ràng lúc này nên là lúc oi nóng nhất trong mùa hè.

Nhưng tôi thở ra lại biến thành làn khói trắng.

Tí tách.

Một giọt nước nhỏ lên trán tôi.

Trên đỉnh màn giường, không ngừng nhỏ nước.

Trong lòng tôi vô cùng hoảng hốt.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy chăn khẽ động đậy

Giống như có ai đó đang nhẹ nhàng kéo ở đầu bên kia.

Chăn của tôi chầm chậm xê dịch.

Tôi nhìn chăm chăm vào góc giường.

Ga giường ở đó lún xuống, hình thành sự tương phản rõ rệt với ga giường bằng phẳng ở bên cạnh.

Giống như có người đang ngồi ở đó.

Sau lưng tôi dâng lên một sự lạnh lẽo.

Tôi hít sâu một hơi, r/un r/ẩy ném chăn qua.

Chăn không hề rơi xuống ga giường, mà phồng lên như thể đang phủ lên một người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi giải nghệ, bí mật về những bộ quần áo độc hại của cô bạn cùng phòng tằn tiện bị phơi bày

Chương 9
Bạn cùng phòng của tôi là một "người tiên phong của chủ nghĩa tiết kiệm" cuồng tín. Trước đêm hội chào tân sinh viên dịp Trung thu, cô ta tự ý trả lại bộ trang phục biểu diễn mà chúng tôi đã thuê. Thay vào đó, cô ta mua một đống vải thô sợi hóa học kém chất lượng với giá mười mấy tệ một mét. "Sinh viên thì nên giữ vẻ chất phác của sinh viên, mấy bộ đồ lòe loẹt kia đều là cái bẫy của tư bản. Chúng ta mặc thứ này lên sân khấu mới thể hiện được tinh thần chịu thương chịu khó." Kiếp trước, vì muốn giữ đại cục, tôi đã miễn cưỡng mặc nó vào, kết quả là thuốc nhuộm kém chất lượng khiến tôi bị viêm da tiếp xúc cấp tính, khắp người nổi mẩn đỏ nên đành lỡ mất buổi biểu diễn. Trong khi đó, cô ta lại mặc bộ giẻ rách đó mà nổi bật trước toàn trường, sau đó còn đăng bài lên trang confession của trường, ám chỉ tôi là kẻ hám giàu chê nghèo, cố tình giả bệnh để bỏ diễn. Hai bạn cùng phòng khác cũng bị lây bệnh ngoài da, vậy mà vẫn bao che cho lời nói dối của cô ta. Tôi đã phải rất vất vả mới chứng minh được sự trong sạch của mình, nhưng cuối cùng lại bị kẻ theo đuổi cực đoan của cô ta lái xe tông chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày cô ta ném đống vải thô kém chất lượng đó lên bàn tôi. Cô ta lén lút dùng điện thoại chĩa vào tôi, ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Ai cũng mặc được cả, cậu sẽ không chê vải này rẻ tiền chứ?"
Sảng Văn
Báo thù
Vườn Trường
0